" Hộc .... hộc ... hộc "
Đêm khuya tại Tokyo hoa lệ , con hẻm nhỏ vang lên tiếng bước chân và tiếng thở dồn dập ...
“ Mau bắt hắn lại ! “ - Đám người đằng sau đuổi theo cậu , khoảng cách ngày càng gần .
“ Mẹ nó , ta sắp kiệt sức rồi ! “ - Cậu thầm chửi rủa rồi ngoảnh đầu lại nhìn , quẹo vào con đường nhỏ sâu trong hẻm một cách nhanh chóng để tránh đám người đang truy sát .
Rầm … Cơ thể đổ rạp về phía trước vì mất thăng bằng .
“ Shit ! Khốn nạn mà “ - Cậu bực bội .
Cố gắng chống tay để đứng dậy lần nữa , bị bắt ở đây thì thật không hay chút nào ! Tỉ lệ chết là rất cao …
Ầm ! Cảm giác nhói đau truyền lên đại não , cổ chân từ đỏ bắt đầu chuyển sang tím và sưng tấy .
“ Trật chân rồi !? “ - Hoảng loạn , cậu hoảng thật rồi ! - “ Khốn nạn ! “
Cố gắng để không phát ra tiếng động quá lớn , cậu lết sâu vào phía con đường trong hẻm !
“ Cầu mong không phải đường cụt ! “ - Cậu lẩm bẩm .
Đám người truy sát ngoài kia đã đi hướng khác , tạm thời đã an toàn ! Nhưng bản thân cậu biết rõ bọn chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy , cuộc truy đuổi sẽ tiếp diễn . Không lâu nữa chỗ này sẽ bị phong tỏa , người dân đương nhiên phải di tản đi nơi khác ! Cứ lết từng xăng - ti - mét một thế này sớm muộn gì cũng bị bắt lại , bám vào vắch tường mục nát đến khi đầu ngón tay bật máu cũng là lúc cậu đứng thẳng được …
Lết từng bước nặng nề trên con đường vắng trong hẻm , hôm nay quả là một ngày xui xẻo ! Hết bị truy sát lại đến bị trật chân , đáng ghét mà !
Cậu thở dài rồi tỏ vẻ giận dỗi , dù thế nào cũng phải tỏ ra đáng yêu một chút a ! Hầy … đáng tiếc ở chỗ sẽ chẳng ai thấy được đâu ~
* Ta hận mà không thể khóc a ! *
Cố gắng điều chỉnh nhịp thở ổn định trở lại , cậu bước vào một nhà kho cũ kĩ và có phần mục nát , đây là nơi duy nhất có thể đảm bảo an toàn cho cậu đêm nay . Không cư nhiên mà lại bị truy sát như vậy , từ một kẻ đang từng bước tiến tới đỉnh cao của thế giới ngầm bây giờ lại trở thành kẻ đầu đường xó chợ , đương nhiên là không phục a !
Muốn trở lại vị trí kia không phải quá khó nhưng cũng không phải dễ dàng gì , chỉ cần không bị bắt trong một tháng và hoàn thành cái nhiệm vụ chết tiệt kia là có thể quay lại …
* Trà trộn vào băng đảng Mafia được mệnh danh là nơi có bảo mật gắt gao , luật lệ nghiêm ngặt nhất trong hắc đạo và lấy hồ sơ mật trong vụ giao dịch tiếp theo của … Bonten ( Phạm Thiên ) - Đây không phải lần đầu cậu nghe cái tên ấy khi còn hoạt động ngầm trong hắc đạo đã từng nghe qua , tất cả những gì Bonten nắm giữ chỉ có thể tóm gọn trong 4 chữ “ KHÔNG THỂ ĐẾM HẾT “ . Những tập đoàn đa quốc gia có bề nổi là hoạt động trong đa ngành với mặt tối nhằm mục đích “ rửa tiền “ . Hay những quán bar nổi tiếng là nơi ăn chơi giải trí xa hoa bậc nhất trong thành phố của giới thượng lưu nhưng thực chất lại là sàn đấu giá cổ vật , con người , … Hay giao dịch hàng cấm . Chỉ cần có tiền họ sẵn sàng làm bất cứ việc gì .
Một tổ chức đến cả cảnh sát cũng không dám động tới , đơn giản hơn họ chính là bệ đỡ cho Bonten - Phản bội cũng đồng nghĩa với diệt vong , ngoan ngoãn hay nhìn công sức của mình từng chút , từng chút bị phá vỡ !? Gia đình , bạn bè những người vô tội mà bản thân yêu quý nhất dần mờ nhạt trong tâm trí … Những bóng ma tâm lí giống như từng bộ phim ngắn được được quay lại một cách rõ nét , nỗi ám ảnh trong tiềm thức về bi kịch liên tục được lặp lại … một đoạn phim tua chậm mà mỗi lần muốn nhắm mắt để không phải nhìn thấy lại là một lần bị hất nước cho tỉnh , dù là những người có ý chí sắt đá nhất cũng trở nên bất lực . Cái chết là điều duy nhất chờ đón họ * - Thông tin về tổ chức cậu đang nhắm đến hiện lên một cách rõ nét , đúng là chẳng thể lường trước được nhiệm vụ lần này khó thế nào , sơ xuất cũng đồng nghĩa với việc mất mạng .
“ Bonten cái mẹ kiếp gì ở đây cơ chứ !? Vừa bị truy sát lại vừa bị trật chân , quả là xui tận mạng . Thời hạn đếm ngược chỉ còn 4 giây 29 phút 725 tiếng ( 4 giây 29 phút 5 tiếng 30 ngày ) nữa ! Có phải là muốn gϊếŧ ta không vậy !??? “ - Cậu bược dọc nhìn thời gian đếm ngước hiển thị trên màn hình điện thoại .
Lết từng bước vào sâu trong nhà kho , bật đèn pin của điện thoại lên và bắt đầu tìm kiếm xung quanh .
“ Mong là thứ gì đó trong này có thể cố định lại cổ chân , dù sao thì ta cũng có một chút kĩ thuật sơ cứu cơ bản trong tình huống cần thiết ! “ - Cậu vừa lẩm bẩm vừa lục lọi
“ !? “ Bắt đầu nghi ngờ về nơi này , rõ rang là rất cũ kĩ nhưng lại đầy đủ đồ dùng , dụng cụ sơ cứu , băng gạc và … dao mổ , nến , bật lửa !?
* Không … không lẽ có người ở đây !? Nếu đúng là như vậy thì phải rời đi càng sớm càng tốt ! Lệnh truy nã sẽ phát sớm thôi , việc đầu tiên chính là tìm cách chặn họng giới truyền thông , không thì mình chết chắc *
Cậu cắn chặt môi , lo cho thể xác trước vậy muốn chạy trốn nhanh thì cái cổ chân này phải hoạt động được bình thường đã