Chương 2

Người phụ nữ trung niên lấy từ trong túi ra một hộp thịt kho, bên trong có đùi gà, thịt bò và trứng cút. Đồ ăn vẫn còn nóng hổi, vừa mở nắp đã tỏa hương thơm phức.

Giang Tiểu Thủy nuốt nước miếng.

"Duyệt Duyệt, con cả ngày chưa ăn gì, ăn chút đi."

Người phụ nữ mang thai nuốt khan, bất chợt hất đổ hộp cơm: "Đã bảo không ăn là không ăn, tanh chết đi được!"

Người phụ nữ trung niên đau xót nhưng không dám nhặt, vội nói: "Không ăn sao được, đứa bé trong bụng không chịu nổi đâu. Con muốn ăn gì, mẹ tìm cách mua cho."

"Không ăn, cái gì cũng không ăn, đừng có làm phiền tôi."

"Được, không ăn thì thôi." Bà lại lấy bình giữ nhiệt ra, nhẹ giọng năn nỉ: "Vậy uống ít nước nhé, môi con nứt nẻ rồi."

Người phụ nữ mang thai liếʍ đôi môi khô nẻ, giật lấy bình nước ném xuống đất: "Đã nói không ăn không uống, bà phiền thế hả! Tôi đói chẳng lẽ tôi không biết?"

Cô ta ôm bụng, liếʍ đôi môi khô khốc, ánh mắt nhìn người phụ nữ trung niên đầy căm ghét: "Đừng làm phiền tôi nữa, tôi phải ngủ một lúc."

Ngủ rồi thì sẽ không cảm thấy đói, đợi đến nơi đem thứ trong bụng lấy ra ngoài, từ nay không phải lo gì nữa.

Trà sữa, đồ ăn ngon, quần áo, trang sức, túi xách, muốn mua gì thì mua!

"Ôi..." Người phụ nữ trung niên cúi xuống nhặt lại hộp thịt rơi.

Có người bên cạnh an ủi: "Phụ nữ mang thai đều vậy cả, tính khí thất thường, chị cũng đừng nghĩ nhiều, cứ vì đứa nhỏ mà nhẫn nại chút."

Bà lau khóe mắt, thấy Giang Tiểu Thủy đang nhìn hộp thịt, ngại ngùng lấy từ trong túi ra một hộp mới đưa qua: "Cô bé, đói rồi phải không, hộp này còn mới, cháu ăn đi."

Giang Tiểu Thủy không cưỡng nổi, do dự một chút rồi nhận lấy: "Cảm ơn bác."

Cô gầy gò, cằm nhọn, đôi mắt to trong veo, trông rất đáng thương.

Người phụ nữ trung niên thở dài: "Ăn đi, không đủ bác còn đây."

Giang Tiểu Thủy cắn một miếng đùi gà, thớ thịt săn chắc và ngọt lịm, nước thịt tràn khắp khoang miệng.

Cô híp mắt đầy mãn nguyện.

Ăn xong, cô còn gặm luôn cả xương, nhai răng rắc rồi nuốt xuống khiến mọi người xung quanh giật mình, tưởng cô gái này đói đến mất trí.

May mà còn trẻ, răng khỏe.

Người phụ nữ trung niên lo lắng: "Ăn từ từ thôi, bác còn nhiều lắm."

Giang Tiểu Thủy ngẩng đầu lên, khoe hàm răng trắng bóng, bỗng nhiên nói: "Bác à, hai đứa cháu gái của bác sắp chết rồi."

Người phụ nữ trung niên sững lại, trách móc: "Con bé này, sao lại nói gở như thế."

Bà nhìn bụng người phụ nữ mang thai: "Sao cháu biết là hai đứa cháu gái?"

Giang Tiểu Thủy đáp: "Có người mổ bụng lôi chúng ra chôn cùng xác mẹ chúng. Giờ chúng còn thoi thóp nhưng sinh khí rất yếu."

"Bộp!"

Bình nước trên tay bà rơi xuống đất. Bà run rẩy đứng bật dậy: "Cháu... Cháu đang nói cái gì thế..."

Giang Tiểu Thủy gặm nát miếng xương gà, chỉ thẳng vào người phụ nữ mang thai: "Cháu nói người này không phải con dâu của bác. Con dâu bác đã bị hại rồi."

...

Người phụ nữ mang thai bị nhốt trong khoang trống nhỏ giữa hai toa, cô ta điên cuồng đập cửa: "Thả tôi ra! Các người dựa vào cái gì bắt tôi, tôi là phụ nữ mang thai, một xác hai mạng các người gánh nổi không?"

Trưởng tàu nghi ngờ nhìn về phía Giang Tiểu Thủy: "Cô bé, chuyện này không thể đem ra đùa được đâu, nói dối phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy!"

Cũng không thể trách ông ta nghi ngờ được, cô gái trước mặt gầy gò nhỏ bé, khuôn mặt non nớt, nếu không nhìn thấy trong chứng minh thư ghi 18 tuổi, nói cô là học sinh cấp hai cũng có người tin.

Giang Tiểu Thủy thản nhiên nói: "Các người có thể gọi cho cục cảnh sát ở thành phố Nam, bảo họ phái người tới biên giới. Đi men theo dòng nước về phía tây một dặm có một vườn sồi, đào lên ở góc đông bắc."

"Càng nhanh càng tốt, các người không còn nhiều thời gian đâu."

Người phụ nữ trung niên vội nắm tay áo trưởng tàu: "Đồng chí, đồng chí mau gọi thử đi, nhỡ đâu là thật thì sao, thời gian không kịp rồi!"

Trưởng tàu vẫn không tin, nhưng thấy cô gái nói rành rọt đến cả địa điểm, tình hình lại gấp gáp, ông ta nghĩ thà tin còn hơn bỏ lỡ, vội vàng gọi điện đến cục cảnh sát thành phố Nam.

Nửa tiếng sau, phía cảnh sát thành phố Nam gọi lại.

"Sao rồi?" Người phụ nữ trung niên nắm chặt tay áo, căng thẳng hỏi.

Trưởng tàu đè nén sự chấn động trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Đúng là có hai bé gái, may mà đến kịp thời, hai đứa bé vẫn còn thoi thóp, đã đưa đến bệnh viện cấp cứu."

Người phụ nữ trung niên bàng hoàng: "Vậy... Vậy nghĩa là... cháu ấy nói thật sao? Con dâu tôi..."

Trưởng tàu không nỡ nói thẳng: "Đã gặp nạn rồi. Ở ga sau sẽ có nhân viên đến đón bà về. Người phụ nữ kia đúng là giả mạo, bà nhận nhầm người rồi."

Mắt người phụ nữ trung niên tối sầm, bà ngã thẳng xuống đất.

Giang Tiểu Thủy thấy sự việc đã được làm rõ, đứng dậy định rời đi: "À đúng rồi, trong bụng người phụ nữ mang thai kia có thứ gì đó, tốt nhất các người nên kiểm tra."

Trưởng tàu choáng váng.

Đồng bọn của bọn buôn ma túy thì trong bụng còn có thể là gì nữa chứ. Nhưng cô gái này làm sao biết được?

Giang Tiểu Thủy mặt không đổi sắc: "Tôi có thể đi chưa?"