Chương 46

Người châu Âu thời Trung cổ không thân thiện với mèo. Họ sợ những sinh vật có mắt phát sáng vào ban đêm, cho rằng đó là hiện thân của quỷ dữ, nhưng đó là chuyện sau này. Lúc này, mèo chưa bị ràng buộc với quỷ dữ hay trở thành thú cưng của phù thủy. Cho nên phần lớn họ chỉ đơn giản là không thích mèo, chưa đến mức bị săn đuổi.

Còn Ngụy Vi, dù chưa từng nuôi thú cưng, nhưng rất thích những sinh vật lông lá như chó mèo, nhất là khi có chuột xuất hiện.

“Vậy phiền cô hỏi giúp tôi nhé.”

Được trả lời, Penny vui vẻ gật đầu, tiếp tục dọn dẹp.

Trước khi làm việc ở lâu đài, cô bé từng thấy mèo con rất gầy yếu, trông khó nuôi sống. Penny thích động vật nhỏ nhưng không thể nuôi, khi đó cô bé còn sắp chết đói nói gì tới nuôi mèo. Cuối cùng chỉ nhìn chúng yếu ớt chết đi. Giờ nghe Ngụy Vi muốn nuôi, dù không phải những con mèo trước kia, cũng khiến cô bé cảm thấy thỏa mãn phần nào.

Cầm bất đắc dĩ nhìn Penny thay đổi cảm xúc rõ rệt và Ngụy Vi cũng vui vẻ khi nghĩ đến mèo. Cô ấy không thể nói thẳng là, chủ nhân trước rất ghét mèo nên lâu đài không nuôi mèo bao giờ.

Nhưng có vẻ như ngài Felix không ghét mèo, nên có lẽ không sao.

Cô ấy nghĩ mình nên báo với quản gia một tiếng.

Dưới sự giúp đỡ của Cầm, Ngụy Vi cũng chải tóc xong. Sau đó, cô bảo họ dẫn đi nhà bếp.

Cô hứa sẽ nấu ăn cho ngài Felix. Tối qua cô đã xem qua thực đơn nên đã sớm có kế hoạch trong lòng. Hôm nay cô dậy sớm cũng để chuẩn bị sớm, dù chưa rõ trong nhà bếp có những gì.

Nghe nói cô muốn vào bếp, Cầm ngại ngùng nói bây giờ nhà bếp đang làm đồ ăn cho người hầu, có thể sẽ rất lộn xộn.

Ngụy Vi chỉ chú ý: “Thì ra các cô chưa ăn sáng à?”

Hai người hầu nhìn nhau, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ đúng, nhưng chúng tôi có mang theo đồ ăn.”

Họ lấy ra bánh mì đen khô cứng từ trong áo, đó là bữa sáng của họ. Vì phải lên lầu sớm chăm sóc khách nên nhà bếp cho phép họ lấy bánh mì trước.

Bánh mì đen làm từ bột mì trộn nhiều cám lúa mì, vừa cứng vừa khó ăn. Nhưng với người bình dân thì đây là món ngon hiếm có. Bánh mì được làm trong lò nướng ở lâu đài, còn lẫn cát và vụn gỗ, mà người bình thường cũng không có nhiều củi để nướng bánh.

Ngụy Vi vốn hơi đói, nhưng nhìn bánh mì họ lấy ra, lập tức mất hết muốn ăn.

Hai người hầu không mang bữa sáng cho Ngụy Vi. Vì người ở đây chỉ ăn hai bữa một ngày. Người thường luôn ăn sớm hơn, quý tộc thường ăn vào khoảng 10 giờ sáng.