“Không sao, là do tôi dậy quá sớm thôi.”
Thực ra Ngụy Vi cũng không muốn dậy sớm như vậy. Nhưng buổi tối ở thời Trung cổ không có chỗ nào để đi chơi. Ngoài việc đi ngủ sớm thì không còn lựa chọn nào khác. Còn nữa, đêm qua cô đang ngủ thì phát hiện trong phòng có chuột, khiến cô ngủ không yên. Vì không ngủ được nên cô dậy sớm luôn.
Ánh lửa chiếu sáng vẻ hoảng hốt trên mặt họ, Ngụy Vi đổi đề tài: “Tôi đang định tìm các cô, đây có phải là nước nóng chuẩn bị cho tôi không?”
“Đúng rồi, tiểu thư.”
Ngụy Vi cầm chân nến dẫn họ trở lại phòng, dùng nước nóng rửa mặt và súc miệng. Tiếc là không có bàn chải và kem đánh răng, tạm thời chưa thể đánh răng.
Cô để ý thấy răng của hai người hầu không tốt lắm. Răng bị ố vàng và mòn nhiều. Cô không muốn mình cũng như vậy, nên phải tìm cách để có thể sử dụng kem đánh răng và bàn chải.
Hơn nữa lúc này cũng không có sản phẩm dưỡng da, chỉ dùng xà phòng rửa mặt. Cô lo da mình cũng sẽ trở nên khô ráp.
Vừa chăm sóc da vừa nghĩ đến những chuyện này, Ngụy Vi có hơi sao nhãng.
Cầm cẩn thận chải tóc cho cô, bầu trời ngoài cửa sổ ngày càng sáng. Ánh sáng chiếu rọi vào phòng ngủ, cô ấy nhìn sắc mặt Ngụy Vi: “Tiểu thư, nhìn cô có vẻ không nghỉ ngơi tốt.”
Ngụy Vi hơi ngại ngùng: “Tôi không quen với một số thứ nhỏ trong lâu đài, chúng khiến tôi ngủ không yên.”
“Những thứ nhỏ trong lâu đài?”
Lúc Penny còn đang bối rối, thì Cầm đã nhanh chóng hiểu ra: “Tiểu thư nói là chuột sao?”
“Ừ.” Ngụy Vi thấy cần phải nói rõ vì cô sợ chuột.
Bởi cô muốn tìm người đuổi hết chuột trong phòng ra ngoài.
Dù chuột có thể xuất hiện ở những nơi khác trong lâu đài, cô cũng không muốn chúng xuất hiện trong phòng mình.
Đặc biệt là trong những ngày cô ở đây.
Ngụy Vi chưa có kế hoạch tiếp theo, vì cô chưa hiểu rõ về Sardsen. Cô chỉ có thể ở đây một thời gian, nên đành làm phiền đến người hầu nhà người ta giúp đỡ.
Cầm gật đầu hiểu ý: “Tôi sẽ nói với quản gia, nhờ ông ấy tìm người đuổi chúng đi.”
Khách không muốn thấy chuột, họ tất nhiên phải đáp ứng. Thực ra chẳng có người phụ nữ nào thích chuột cả.
Trong lúc Penny dọn dẹp, cô bé ngập ngừng rồi nhẹ nhàng nói: “Tiểu thư, cô có muốn nuôi mèo không?”
Ngụy Vi ngẩng đầu: “Mèo?”
Thấy cô không phản đối, Penny tiếp tục: “Tôi nghe những nô ɭệ chăn thả có nhắc tới. Họ phát hiện dấu vết mèo hoang ở rìa rừng. Dường như còn nghe tiếng mèo con kêu, nếu cô muốn nuôi, tôi có thể hỏi họ.”