Chương 44

“Dù tiểu thư Ngụy Vi cho phép chúng ta nghỉ ngơi, nhưng nếu trước khi cô ấy thức dậy mà chúng ta không có mặt. Không cần tiểu thư nói gì, quản gia cũng sẽ đuổi chúng ta ra khỏi lâu đài.”

Ai cũng thấy rõ Bá tước đã phải lòng vị khách đó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dù bây giờ nói vậy còn quá sớm, nhưng Cầm nghĩ miễn là vị khách đó thực sự là một quý cô có địa vị không thấp. Dù đến từ nước ngoài, rất có thể sẽ trở thành phu nhân Bá tước Williams trong tương lai.

Chỉ cần nhìn cách hành xử của Ngụy Vi, không ai nghi ngờ thân phận của cô.

Cầm thông minh biết đây là cơ hội dành cho mình. Hiện tại tiểu thư Ngụy Vi không có người hầu nào khác bên cạnh. Chỉ cần cô ấy tận tâm phục vụ, giành được sự tin tưởng của tiểu thư. Biết đâu sau này cô ấy sẽ trở thành hầu gái thân cận của nữ chủ nhân. Thậm chí là quản gia của lâu đài như phu nhân Nancy.

Dù cuối cùng cô không trở thành phu nhân Bá tước, ở bên cạnh vị khách này cũng giúp cô ấy có thêm cơ hội thể hiện trước chủ nhân, nhận được nhiều sự tin tưởng hơn.

Tất nhiên, tham vọng của Cầm chỉ giới hạn ở việc có công việc và lương tốt hơn. Chuyện quyến rũ chủ nhân cô ấy tuyệt đối không làm.

Nghe nói sẽ bị đuổi ra ngoài, Penny không khỏi rùng mình.

Công việc trong lâu đài tuy rất vất vả, nhưng so với cuộc sống bên ngoài thì tốt hơn nhiều. Được ăn no mặc ấm, mỗi tháng còn nhận được một khoản lương kha khá. Penny suýt bị cha mẹ bán làm nô ɭệ, nên cô bé không muốn rời khỏi nơi này chút nào.

Cô bé không dám nói gì thêm, lặng lẽ theo Cầm lên lầu.

Lâu đài rất tối, chủ nhân có thể thắp đuốc hoặc nến. Còn họ chỉ có thể mò mẫm lên lầu, may mà ai cũng quen rồi.

Đi qua cầu thang xoắn ốc, phía trước xuất hiện ánh lửa.

Cầm giật mình, giờ này ai lại xuống lầu? Phía bên này của lâu đài chỉ có gia đình Bá tước và vị khách mới đến.

Ánh lửa càng lúc càng gần. Rất nhanh, Cầm nhìn thấy Ngụy Vi cầm nến đang xuống lầu.

Gặp người trong hành lang, Ngụy Vi không hề ngạc nhiên chút nào. Nơi này quá yên tĩnh, mà tai cô lại rất nhạy bén. Trước khi đối phương đến gần thì cô đã nghe thấy tiếng bước chân.

Cô đi trước chào hỏi: “Chào buổi sáng.”

“Tiểu thư Ngụy Vi, chào buổi sáng.” Hai người hầu vội vàng chào hỏi: “Xin lỗi, lẽ ra chúng tôi nên lên sớm hơn.”

Khách không có người hầu phục vụ mà tự dậy. Nếu quản gia biết được, có lẽ họ sẽ mất tư cách được làm hầu gái thân cận ngay lập tức, chỉ có thể làm việc lặt vặt trong lâu đài.