Chương 42

Tâm tư nhỏ bị vạch trần, tuy có chút tiếc nuối, Ngụy Vi cũng nhanh chóng chấp nhận.

Tuy nhiên cũng không phải là hoàn toàn không có phát hiện gì. Nếu lịch sử bị gián đoạn ở thế kỷ 11, vậy thì có thể thấy thời gian cô đang ở chắc là khoảng thế kỷ 12, quả thực có thể khớp với thời gian của Nam Tống (1127–1279). Hơn nữa, trước đó Hệ thống cũng đã nói, phía Nam Tống cuối cùng sẽ đánh thắng Mông Cổ, lịch sử vốn đã khác rồi.

Không thể tìm hiểu lịch sử phương Tây, Ngụy Vi đành tìm một cuốn sách dạy nấu ăn để xem. Cô vẫn chưa quên lời hứa trong bữa tối.

Khi sử dụng Thư viện Bách khoa, một cuốn sách bìa xanh đóng chỉ sẽ hiện ra trong tay Ngụy Vi. Người khác ngoài cô chỉ có thể thấy bên trong là nội dung của [Kinh Thi], chỉ có Ngụy Vi mới thấy được nội dung thật sự.

Hơn nữa, vì là "bàn tay vàng" của cô, không thể rơi, không thể vứt, độ an toàn tuyệt đối.

Có thể nói là vô cùng hữu dụng và không sợ bị phát hiện.

Hệ thống quả nhiên không lừa cô. Vừa mở những cuốn sách dạy nấu ăn đó ra, cô đã theo bản năng biết phải làm thế nào, cũng có thể nhận ra những điểm thiếu sót trong đó, biết thiếu thứ này thì có thể dùng thứ khác thay thế.

Cảm giác này rất mới lạ, nên cô xem rất chăm chú. Đến khi cô lật được hơn nửa cuốn, cây nến trên bàn cũng đã cháy gần hết.

Cuối cùng, Hệ thống không chịu nổi nữa phải lên tiếng nhắc nhở cô: [Tuy cơ thể hiện tại của cô rất tốt, nhưng nếu thường xuyên thức khuya đọc sách thì vẫn sẽ hỏng mắt đấy.]

Ngụy Vi cũng giật mình nhận ra. Thực tế thì mắt bây giờ cô đã không thoải mái lắm. Điều kiện chiếu sáng thời này quá kém, nến thắp lên không chỉ ánh sáng yếu ớt mà còn có mùi khói. Đọc sách trong điều kiện này, lâu ngày chắc chắn sẽ bị cận thị.

Cô ngoan ngoãn gấp sách cất đi, thổi tắt nến, nằm vào trong chăn vừa tập thể dục cho mắt vừa tạo cảm giác buồn ngủ.

Không lâu sau, cô đã lim dim buồn ngủ.

Nhưng ngay khi cô sắp ngủ say, một âm thanh sột soạt từ góc phòng khiến Ngụy Vi giật mình tỉnh giấc.

Đêm nay trời có trăng, tuy không phải trăng tròn nhưng cũng rất sáng.

Nhờ ánh trăng hắt vào từ ban công, Ngụy Vi thấy một vật nhỏ lóe lên rồi biến mất trong góc phòng.

Chuột!!!

Ngụy Vi lập tức dùng chăn quấn chặt lấy mình.

Đừng trách cô nhát gan, nhưng chuột là một trong tứ hại, phần lớn con gái, thậm chí một bộ phận đàn ông cũng sợ, được không?