Ngụy Vi khẽ động mũi, xác nhận không ngửi thấy bất kỳ mùi lạ nào trong phòng này.
Có thể thấy nơi này thường xuyên được quét dọn, đồ đạc sạch sẽ không chút bụi bặm. Mấy góc phòng đều đặt những bình hoa tươi vừa được hái từ vườn vào sáng sớm. Từ những đóa hoa tỏa ra mùi hương thanh nhã, khiến cả căn phòng thoang thoảng hương hoa mà không quá nồng gắt.
Ngụy Vi đi ra ban công nhìn xuống. Bên dưới ban công là một vườn hoa lớn, nên không khí quả thực rất tốt. Vị trí cô đang đứng còn cao hơn tường ngoài của lâu đài một đoạn, gần như ngang bằng với chóp nhọn của tòa tháp cách đó không xa. Ngước mắt là có thể nhìn thấy những vùng đất rộng lớn và phong cảnh bên ngoài tường thành.
Ngụy Vi chú ý vị trí căn phòng nằm ở phía ngoài cùng bên trái của tầng này. Bên phải cô còn có hai ban công song song. Người nào gan lớn một chút có thể dễ dàng nhảy từ ban công này sang ban công khác.
Cô để ý điểm này, quay đầu hỏi: "Phòng bên cạnh có ai ở không?"
"Dạ không có, thưa tiểu thư." Quản gia đứng chờ ở cửa đáp lời: "Nơi đó vốn là phòng của Lão Bá tước và phu nhân. Sau khi họ qua đời, Thiếu gia Felix cũng không chuyển đến phòng của Lão Bá tước, mà vẫn ở phòng của mình ở tầng dưới."
Là người quản gia đã làm việc lâu năm cho gia tộc Williams. Dù cho vị Bá tước tiền nhiệm đã qua đời, ông ấy vẫn quen gọi Felix là Thiếu gia. Felix dường như cũng không có ý định bảo ông ấy sửa cách xưng hô.
Trong lâu đài có rất nhiều phòng, phòng dành cho khách cũng không ít. Lý ra quản gia nên sắp xếp Ngụy Vi ở khu vực dành cho khách. Nhưng ông ấy thấy Felix rất quan tâm vị khách này, nên mới sắp xếp cô ở đây.
Dĩ nhiên, nếu xếp Ngụy Vi ở ngay cạnh phòng Felix dưới lầu thì quá lộ liễu. Cho nên ông quản gia láu cá đã xếp cô ở cạnh phòng của Bá tước phu nhân quá cố vốn bỏ trống quanh năm. Như vậy vừa không làm khách bất mãn, lại vừa thể hiện sự coi trọng đối với khách.
Nghe nói phòng bên cạnh không có ai ở, Ngụy Vi cũng yên tâm hơn. Không phải cô nghĩ người khác xấu xa, chỉ là thân gái một mình, luôn cần phải cẩn thận bảo vệ bản thân hơn một chút.
Ngụy Vi rất hài lòng với căn phòng này. Sau khi cảm ơn vị quản gia, cô lấy cớ cần nghỉ ngơi để tiễn tất cả mọi người ra ngoài.
Ngồi xuống chiếc giường mà các hầu gái vừa trải xong, Ngụy Vi vươn vai một cái, tấm lưng thẳng cứng cuối cùng cũng được thả lỏng.