Triệu Mỹ Quyên tự biết lỡ lời, nhưng cũng chẳng để trong lòng.
"Dù sao mẹ cũng nói cho con rồi, trong lòng con tự biết là được, đừng ra ngoài nói lung tung. Bố con cũng là cảm thấy có lỗi với nó, mới nghĩ kiếm cho nó một người vợ trên danh nghĩa, cũng không đến mức lúc ra đi quá thê lương. Còn về con nha đầu hoang dã kia, đến lúc đó tùy tiện tìm cái cớ đuổi đi là xong. Con thế mà còn vì loại nha đầu hoang dã đó mà tức giận, nó cũng xứng?"
Nói như vậy, trong lòng Quân Vũ Phi mới dễ chịu hơn một chút.
Nhà họ Quân.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, trời quang mây tạnh, nhiệt độ cũng không lạnh không nóng, cực kỳ thoải mái.
Sắc mặt Quân Huyền Dạ hôm nay đã tốt hơn một chút.
Buổi sáng lúc Lâm Tinh Dao đút cơm, anh đều biết chủ động há miệng, ánh mắt cũng luôn nhìn chằm chằm cô, không còn giống hôm qua không có tiêu cự nữa.
Lâm Tinh Dao đỡ anh ngồi lên xe lăn, dịu dàng hỏi: "Có phải anh đã rất lâu không ra ngoài hít thở không khí trong lành rồi không?"
Quân Huyền Dạ từ từ quay đầu, nhìn thoáng qua cửa sổ.
Lâm Tinh Dao bật cười: "Vậy chúng ta ra vườn dạo một chút nhé, điều này cũng giúp ích cho việc phục hồi của anh."
Biệt thự nhà họ Quân có thang máy riêng, đẩy xe lăn ra vào rất tiện lợi.
Tròn ba năm rồi, Quân Huyền Dạ chưa từng bước ra khỏi căn phòng ở tầng năm.
Vừa ra ngoài, người làm trong nhà nhìn thấy đều vô cùng kinh ngạc.
Quản gia Chu muốn qua ngăn cản, lại có chút không dám, vội vàng gọi điện thoại cho Triệu Mỹ Quyên.
Triệu Mỹ Quyên lạnh lùng nói: "Bà cứ kệ đi, tôi về ngay đây. Bà giúp tôi thông báo cho Bác sĩ Trương qua xem thử."
Vốn dĩ bà ta còn cảm thấy Lâm Tinh Dao nếu có thể an phận một chút, đợi Quân Huyền Dạ vừa chết thì cho chút lợi ích đuổi người đi là được.
Nhưng xem ra, con ranh chết tiệt kia không phải loại an phận.
Hừ, đã như vậy thì đừng trách Triệu Mỹ Quyên bà không khách khí.
Lâm Tinh Dao còn chưa biết việc tùy tiện đi dạo một chút cũng bị người ta ghi hận, mà biết rồi cũng chẳng sao cả.
Mùa xuân hoa nở, vườn sau nhà họ Quân có một rừng hoa anh đào lớn. Hôm qua lúc đến cô đã nhìn thấy, đặc biệt thích. Bây giờ vừa hay đưa Quân Huyền Dạ cùng đi ngắm hoa.
"Những bông hoa này thật đẹp, tiếc là thời gian nở ngắn quá." Cô dịu dàng giúp Quân Huyền Dạ lấy cánh hoa rơi trên đầu xuống, cụp mắt nhìn thấy trong đôi mắt người đàn ông thế mà lại lộ ra một tia bi thương nhàn nhạt. Cô còn tưởng anh chạnh lòng, nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình.
Cũng phải, nhân vật làm mưa làm gió một thời như vậy, lại bị người ta gọi là tên điên, còn bị xiềng xích giam cầm suốt ba năm trời.
Trong ba năm này, anh không phải hoàn toàn vô tri vô giác.
Có đôi khi rõ ràng biết mình đang phát điên, rõ ràng không muốn bạo lực như vậy, nhưng chính là không khống chế được hành vi, cũng không nói ra được suy nghĩ chân thực.
Giống như linh hồn bị giam cầm trong một cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát. Cảm giác bất lực đó, thật sự không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.
Hiện giờ, anh đã từ từ hồi phục, ý thức dần dần tỉnh táo, nhớ lại tất cả những gì đã qua, chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Lâm Tinh Dao an ủi: "Chuyện quá khứ đã qua rồi, rất nhanh anh sẽ có thể giống như trước kia. Ba năm này, anh cứ coi như là một giấc mơ đi."
Quân Huyền Dạ từ từ ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt dịu dàng như nước của cô. Đôi môi khẽ mở, gian nan nhưng quật cường thốt ra một chữ: "Không!"
Người càng kiêu ngạo, càng không thể chịu đựng sự sỉ nhục.
Lâm Tinh Dao cũng không miễn cưỡng nhiều, cười cười nói: "Vậy thì mau chóng bình phục đi, giẫm nát những kẻ hại anh dưới chân."
Trên con đường nhỏ cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân lộn xộn. Một nhóm người vội vã xông vào, phá vỡ sự yên tĩnh trước mắt.
"Ai cho phép cô đưa Nhị thiếu gia ra ngoài!" Triệu Mỹ Quyên đi đầu nghiêm giọng quát: "Hôm qua tôi mới nói với cô phải an phận thủ thường, xem ra cô không hề để lời nói của tôi vào tai!"
"Quản gia Chu!" Triệu Mỹ Quyên lớn tiếng ra lệnh: "Đưa Nhị thiếu gia về phòng, rồi đưa Nhị thiếu phu nhân đến phòng giặt ủi. Đã cô ta không chịu ngồi yên, sau này quần áo trong nhà đều để cô ta giặt, giặt tay!"
Quản gia Chu vốn đang ôm cục tức, lúc này có phu nhân làm chỗ dựa, đương nhiên sẽ không còn sợ đầu sợ đuôi nữa.
"Nhị thiếu phu nhân, Nhị thiếu gia cần nghỉ ngơi rồi, mời đi theo tôi đến phòng giặt ủi."
Quản gia Chu vừa nói vừa hung hăng định đến kéo Lâm Tinh Dao, nhưng còn chưa chạm vào người đã bị chân Lâm Tinh Dao móc một cái, ngã sấp mặt, tư thế vô cùng khó coi.
Động tác của Lâm Tinh Dao rất nhanh, người ngoài căn bản không nhìn rõ cô ra tay, còn tưởng quản gia tự mình không cẩn thận bị ngã.
Còn Lâm Tinh Dao lại giả vờ quan tâm ngồi xuống định đỡ Quản gia Chu, miệng lo lắng nói: "Quản gia, bà không sao chứ? Người lớn thế này rồi, sao đi đứng cũng không cẩn thận chút thế?"
Quản gia Chu phun ra một miệng đầy đất, vừa định nói chuyện liền cảm thấy trước mắt tối sầm, người liền ngất đi.
Chính là Lâm Tinh Dao mượn lúc đỡ bà ta, nhân cơ hội ấn vào huyệt ngủ của bà ta.
Tối qua Quân Vũ Phi tê chân cả đêm không đứng dậy nổi, cũng là vì bị đá một cước vào huyệt tê liệt trên chân.
Công phu điểm huyệt này lưu truyền đến ngày nay đã ít người biết đến. Người có thể sử dụng xuất thần nhập hóa lại càng đếm trên đầu ngón tay. Đến mức, rất nhiều người thậm chí lầm tưởng công phu điểm huyệt đều là phim truyền hình bịa đặt lung tung.
Triệu Mỹ Quyên cũng không ngờ tới Quản gia Chu thế mà lại vô dụng như vậy, tùy tiện ngã một cái liền ngất xỉu.
Xem ra đúng là lớn tuổi rồi, vô dụng rồi. Bà ta thậm chí bắt đầu cân nhắc có nên cho bà ta nghỉ hưu sớm hay không, nhà họ Quân mới không cần quản gia đi đường cũng không xong.
Bà ta lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ da đen đi theo phía sau: "Còn ngây ra đó làm gì? Đưa Nhị thiếu gia về phòng!"
Vệ sĩ da đen này tên là Babulu, chiều cao gần 2 mét, dáng người vạm vỡ cường tráng, nhìn một cái là biết không dễ chọc.
Nghe nói, gã từng giành giải nhất trong cuộc thi tán thủ quốc tế, có thể một mình đấu mười người. Sau đó được Triệu Mỹ Quyên bỏ số tiền lớn thuê làm vệ sĩ, đi đến đâu cũng phải mang theo, vô cùng oai phong.
Năm xưa, khi Quân Huyền Dạ mới bắt đầu phát điên, vẫn chưa bị xích. Lúc điên lên, sức lực lớn đến kinh người, bảy tám bảo vệ trong nhà đều không khống chế được anh.
Cuối cùng vẫn là Babulu ra tay, khống chế được Quân Huyền Dạ, tròng xích sắt lên cho anh, đeo một cái là suốt ba năm trời!
Nhìn thấy Babulu lần nữa, ngón tay Quân Huyền Dạ siết chặt.
Cảnh tượng nhục nhã năm xưa bị tên da đen kia khống chế lại ùa về trong đầu. Nếu không phải bây giờ cơ thể vẫn còn hơi cứng nhắc, Quân Huyền Dạ hận không thể đứng dậy đấm cho gã mấy cú.
Babulu chỉ nhìn thấy người đàn ông trên xe lăn quay lưng về phía mình, cho nên cũng không chú ý đến biểu cảm căm hận của Quân Huyền Dạ.
Gã bước tới, dùng tiếng nước Z lơ lớ nói một câu: "Xin lỗi nhé, Nhị thiếu gia."
Nói xong liền móc ra một bộ xích sắt mới, chuẩn bị giống như năm xưa đeo lên cho Quân Huyền Dạ.
Chưa đợi gã đến gần Quân Huyền Dạ, Lâm Tinh Dao đã chắn ngang trước xe lăn, giọng nói bình thản: "Theo luật pháp nước ta, bất kỳ ai cũng không được tùy tiện giam cầm hạn chế tự do của người khác. Anh là người nước ngoài, vi phạm pháp luật sẽ bị trục xuất đấy nhé."
Trên khuôn mặt đen nhẻm của Babulu lộ ra một tia khó hiểu, quay đầu nhìn về phía Triệu Mỹ Quyên.
Triệu Mỹ Quyên cười khẩy: "Đây là địa bàn của nhà họ Quân, cô lại dám ở đây nói chuyện luật pháp gì chứ? Thật nực cười, biết mình bao nhiêu cân lượng không?"