Chương 49: Đàn ông cũng tranh sủng

Quân Triết Viễn cười trừ, cố vớt vát: "Lúc đó chẳng phải con đang hôn mê bất tỉnh sao? Tử Hào cũng là có ý tốt muốn giúp con quản lý tài sản, nó..."

"Cho nên, bây giờ con lấy lại những gì thuộc về mình thì có gì sai? Còn về một trăm tỷ kia, hừ! Cho dù con có rộng lượng ném cho nó, Quân Tử Hào sợ cũng không có bản lĩnh mà nuốt trôi! Cha, đã ba năm trước cha không màng thế sự, không hỏi han đến chuyện làm ăn của nhà họ Quân, thì ba năm sau cũng đừng can thiệp quá sâu, kẻo làm tổn thương hòa khí cha con!"

Nói xong, anh ném mạnh chiếc khăn ăn xuống bàn, lạnh lùng đứng dậy đi thẳng lên lầu.

Lâm Tinh Dao thấy vậy cũng vội vàng đứng lên đi theo.

Vừa bước vào phòng ngủ, cơ thể Quân Huyền Dạ lảo đảo, mắt thấy sắp ngã quỵ xuống sàn. May mà Lâm Tinh Dao nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy anh.

Dìu Quân Huyền Dạ nằm xuống giường, Lâm Tinh Dao vội vàng lấy nhiệt kế đo cho anh. Con số hiển thị khiến cô hoảng hốt: 39 độ 5!

"Chắc chắn là vết thương bị nhiễm trùng gây sốt cao rồi. Nhiệt độ cao quá, hay là đưa anh đi bệnh viện ngay nhé?"

Lâm Tinh Dao đang định lấy điện thoại gọi tài xế, Quân Huyền Dạ đã dùng chút sức lực cuối cùng nắm chặt cổ tay cô ngăn lại: "Đừng đi bệnh viện! Em cứ tùy tiện xử lý cho tôi là được rồi."

Lâm Tinh Dao kiên quyết: "Không được, phải đi bệnh viện. Ở đó trang thiết bị thuốc men đầy đủ, chỗ tôi hiện tại không có thuốc hạ sốt chuyên dụng."

Quân Huyền Dạ lắc đầu quầy quậy: "Tôi tuyệt đối không thể để bọn họ biết tôi bị thương. Nếu tin tức này lộ ra, Quân Tử Hào và Quân Thành Hạo chắc chắn sẽ như kền kền thấy xác chết mà lao vào xâu xé."

Lúc anh khỏe mạnh, uy quyền như hổ dữ, ai cũng phải kiêng kỵ ba phần. Nhưng một khi anh ngã bệnh, những kẻ đầu trâu mặt ngựa đang ẩn mình trong bóng tối chắc chắn sẽ đồng loạt trỗi dậy. Sau lưng Quân Tử Hào còn có tổ chức vũ trang nước ngoài, Quân Thành Hạo lại là kẻ già đời mưu mô xảo quyệt.

Lâm Tinh Dao suy nghĩ một lát rồi thỏa hiệp: "Được rồi, đã như vậy thì tôi sẽ giúp anh hạ sốt bằng phương pháp vật lý. Anh mau gọi một tâm phúc đáng tin cậy đi mua thuốc hạ sốt liều cao và thuốc kháng sinh trị ngoại thương về đây. Tôi sẽ kê đơn ngay."

"Vất vả cho em rồi." Quân Huyền Dạ gật đầu nhẹ nhõm, rồi yếu ớt nhắm mắt lại.

Đêm hôm đó, Lâm Tinh Dao túc trực bên giường, liên tục lau người hạ nhiệt, đút thuốc, canh chừng từng chút một cho anh. Giày vò đến tận gần sáng, khi nhiệt độ cơ thể anh bắt đầu hạ xuống mức an toàn, cô mới mệt mỏi gục xuống mép giường thϊếp đi.

Đợi đến khi Quân Huyền Dạ tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Anh vừa mở mắt ra đã thấy Lâm Tinh Dao đang nằm bò bên cạnh, gương mặt say ngủ vẫn còn vương nét mệt mỏi.

Lông mày thanh tú của cô hơi nhíu lại, dường như trong mơ vẫn đang lo lắng cho sức khỏe của anh. Trên tay cô vẫn còn nắm chặt chiếc nhiệt kế điện tử - cả đêm qua không biết cô đã phải thức dậy đo nhiệt độ cho anh bao nhiêu lần.

Quân Huyền Dạ nhíu mày xót xa: Thế mà cứ thế ngủ gục rồi? Cũng không đắp chăn, ngộ nhỡ bị cảm lạnh thì làm sao?

Anh nhẹ nhàng ngồi dậy, cẩn thận bế bổng cô lên. Lâm Tinh Dao vốn là một đặc vụ có tính cảnh giác cực cao, nhưng ở trước mặt Quân Huyền Dạ, không hiểu sao mọi phòng tuyến của cô đều trở nên lỏng lẻo.

Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được mình được bao bọc bởi một vòng tay vững chãi, ấm áp. Trong tiềm thức cô biết chắc chắn là anh, nên cũng không phản kháng, ngược lại còn rúc sâu vào lòng anh tìm hơi ấm: Ừm, dễ chịu quá.

Quân Huyền Dạ đặt cô nằm ngay ngắn lên giường, đắp chăn cẩn thận. Ngắm nhìn gương mặt ngủ bình yên của cô, anh không kìm được mà nở một nụ cười dịu dàng hiếm thấy.

Lâm Tinh Dao cũng không ngủ được bao lâu, đến gần trưa thì tỉnh dậy.

Cô thay thuốc, kiểm tra kỹ vết thương cho Quân Huyền Dạ. Thấy miệng vết thương đã khô và bắt đầu khép lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm, trêu chọc: "Anh đúng là "trâu bò" thật đấy, sức hồi phục kinh người."

Vì lo lắng cho Quân Huyền Dạ, Lâm Tinh Dao xin nghỉ làm một ngày để ở nhà theo dõi tình hình.

Trong lúc đó, điện thoại của cô ting một tiếng, tin nhắn của Tống Bạch Húc gửi đến, đúng lúc nhảy lên màn hình và không may lọt vào tầm mắt của Quân Huyền Dạ:

"Dao Dao, ngày mai là cuối tuần, tôi có thể mời cô ăn cơm không? Tiện thể chúng ta bàn thêm về một số chi tiết trong kịch bản."

Quân Huyền Dạ vừa nhìn thấy hai chữ "Dao Dao" thân mật, ngọn lửa ghen tuông vô danh lập tức bùng lên dữ dội: Dao Dao? Cái tên thân mật như vậy cũng là thứ cậu có thể tùy tiện gọi sao? Đồ mặt dày không biết xấu hổ!

Quân Huyền Dạ lén lút liếc nhìn Lâm Tinh Dao đang mải mê tưới hoa ngoài ban công, giả vờ hỏi: "Dao Dao, điện thoại của tôi hết pin rồi, có thể cho tôi mượn điện thoại của em tra cứu chút tài liệu không?"

"Mật khẩu là 8888, anh cứ dùng đi."

Quân Huyền Dạ thầm đắc ý: Vật riêng tư như điện thoại mà cô ấy cũng yên tâm giao cho mình, chứng tỏ cô ấy coi mình là người nhà, không có gì phải giấu giếm. Tống Bạch Húc cậu lấy tư cách gì mà so với tôi?

Mở khóa điện thoại, Quân Huyền Dạ rất "tiểu nhân" soạn tin nhắn trả lời Tống Bạch Húc: "Sau này xin hãy gọi tôi là cô Lâm. Còn nữa, cuối tuần tôi bận, không rảnh."

Ting ting! Tin nhắn phản hồi của Tống Bạch Húc đến ngay lập tức: "Đều là người từng cùng nhau trải qua sinh tử rồi, gọi là cô Lâm có phải xa lạ quá không?"

Trái tim Quân Huyền Dạ thắt lại một nhịp: Bọn họ từng cùng nhau trải qua sinh tử? Chuyện này là thế nào?

Anh còn muốn nhắn tin hỏi cho ra lẽ, nhưng lúc này Lâm Tinh Dao đã tưới hoa xong và bước vào phòng. Quân Huyền Dạ vội vàng xóa dòng tin nhắn vừa soạn, sau đó giả vờ như không có chuyện gì, điềm nhiên trả điện thoại cho cô.

"Hình như Tống Bạch Húc vừa gửi tin nhắn hẹn em ngày mai gặp mặt đấy. Em... có muốn đi không?"

Nói rồi anh làm ra vẻ yếu ớt, ôm ngực ho khan vài tiếng, cố tỏ ra rộng lượng một cách đầy giả trân: "Em có việc thì cứ đi đi. Tôi nếu lại sốt cao, hoặc vết thương bị rách ra chảy máu, tôi sẽ tự mình xử lý. Chắc là... không chết ngay được đâu."

Lâm Tinh Dao phì cười trước màn kịch vụng về của anh: "Thôi, tôi vẫn là ở nhà canh chừng anh thì hơn, có tình huống gì cũng tiện xử lý."

Quân Huyền Dạ nhàn nhạt "ừ" một tiếng, vẻ mặt dường như chẳng hề để tâm. Nhưng cái nhướng mày lơ đãng đã vô tình tố cáo sự đắc ý đang nhảy múa trong lòng anh.

Trải qua hai ngày cuối tuần tĩnh dưỡng, cộng thêm sự chăm sóc tận tình "như hình với bóng" của Lâm Tinh Dao, vết thương của Quân Huyền Dạ hồi phục thần tốc.

Anh vừa cảm thấy khỏe hơn chút đã không thể ngồi yên trong nhà được nữa. Lâm Tinh Dao khuyên anh nên nghỉ ngơi thêm vài ngày cho lại sức, nhưng Quân Huyền Dạ kiên quyết: "Thứ hai có cuộc họp Hội đồng quản trị quan trọng, tôi bắt buộc phải tham dự để dằn mặt bọn họ."

Lâm Tinh Dao biết anh chuẩn bị quay lại Quân thị để "đại khai sát giới", nên cũng không ngăn cản nữa.

Ngày đầu tiên anh trở lại, đương nhiên phải bày đủ khí thế của một bậc đế vương hồi cung.

Lâm Tinh Dao lái chiếc xe bình dân của mình, âm thầm đi theo sau đoàn xe sang trọng của anh. Một mặt là không muốn quá phô trương thân phận, mặt khác cô cảm thấy đi riêng như vậy cũng tiện quan sát và phát hiện nguy hiểm xung quanh. Tàn dư của tổ chức Đồ Tể vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, ngộ nhỡ bọn chúng lẻn vào trong nước làm liều thì sẽ rất bất lợi cho Quân Huyền Dạ.

Sự trở lại đầy bất ngờ của Quân Huyền Dạ lập tức trở thành chủ đề nóng hổi nhất tại Tập đoàn Quân thị. Bất kể là tầng lớp quản lý cấp cao hay nhân viên cơ sở đều bàn tán xôn xao.

Ngay cả Tiểu Đổng cũng không nhịn được mà lôi Lâm Tinh Dao ra tám chuyện về quá khứ huy hoàng của vị "Thiếu soái" này.

"Nghe nói cựu Chủ tịch của chúng ta đẹp trai hơn cả minh tinh điện ảnh, khí chất ngời ngời. Năm đó rất nhiều cô gái trẻ vừa tốt nghiệp vì muốn tiếp cận anh ấy mà sống chết nộp đơn vào Quân thị đấy."

"Cho nên, cô vào Quân thị chẳng lẽ cũng là vì mục đích đó..."

"Đâu có chứ? Tôi tự biết mình nhan sắc có hạn, gia thế bối cảnh cũng chẳng có gì, Quân thiếu chắc chắn nhìn cũng chẳng thèm nhìn tôi một cái. Ngược lại là cô..." Tiểu Đổng cười hì hì đánh giá Lâm Tinh Dao từ đầu đến chân: "Cô là một đại mỹ nhân tiêu chuẩn, khí chất lại đặc biệt, nói không chừng có thể khiến Chủ tịch của chúng ta "nhất kiến chung tình" đấy!"

Đang nói chuyện say sưa, tin nhắn của Quân Huyền Dạ gửi tới: "Buổi trưa có muốn cùng ăn cơm không? Đến văn phòng của tôi nhé."

"Ái chà chà, ai muốn hẹn hò ăn trưa với cô thế?" Tiểu Đổng tò mò ngó vào màn hình, vô tình nhìn thấy cái tên ghi chú "Lão lưu manh" mà Lâm Tinh Dao đặt cho Quân Huyền Dạ, lập tức mắt tròn mắt dẹt: "Đây là ai vậy? Hẹn cô ăn cơm ở văn phòng, chẳng lẽ cũng là đồng nghiệp trong công ty chúng ta?"

Lâm Tinh Dao cất điện thoại, hời hợt đáp: "Là chồng tôi."

"A! Cô thế mà đã có chồng rồi sao? Anh ấy ở bộ phận nào? Làm chức vụ gì vậy? Đúng rồi, cô vừa đến đã được làm quản lý bộ phận hậu cần, ngay cả quản lý nhân sự cũng phải khúm núm với cô. Chẳng lẽ chồng cô là quản lý cấp cao của tập đoàn chúng ta?"