Chương 33: Em chồng lại đến khıêυ khí©h

Quân Vũ Phi là người nóng tính, Triệu Mỹ Quyên bảo cô ta án binh bất động, nhưng làm sao cô ta có thể kìm nén được?

Đặc biệt là khi thấy nhiều quý phu nhân, tiểu thư ở kinh đô đến bắt chuyện, khen ngợi Lâm Tinh Dao xinh đẹp, Quân Vũ Phi lại càng tức sôi máu.

Lúc này, một người phục vụ bưng rượu vang đỏ đi ngang qua.

Mắt Quân Vũ Phi lóe lên, thầm nghĩ: Con nhà quê này dù có khoác lên mình bộ cánh lộng lẫy đến đâu cũng chỉ là một đứa chưa từng trải sự đời. Chắc chắn nó chẳng biết gì về rượu vang, không như những tiểu thư danh giá thực thụ như bọn họ, từ nhỏ đã phải học đủ các lớp lễ nghi cao cấp, trong đó thẩm định rượu vang là môn bắt buộc.

Nghĩ vậy, Quân Vũ Phi bèn lấy hai ly rượu vang đỏ đi đến trước mặt Lâm Tinh Dao:

"Chị dâu hai, khát rồi phải không? Nào, uống ly rượu vang đi."

Lâm Tinh Dao vốn chỉ đang đi dạo trong hội trường, nhưng có lẽ hôm nay cô ăn mặc quá nổi bật nên vừa xuất hiện đã thu hút không ít người đến bắt chuyện.

Cô không nói mình là vợ của Quân Huyền Dạ, đang lúc tán gẫu thì Quân Vũ Phi không biết từ đâu chạy đến gọi cô là "chị dâu hai".

Thế là mấy vị quý phu nhân xung quanh lập tức kinh ngạc: "A, ra cô chính là thiếu phu nhân mới cưới của nhà họ Quân sao? Quả nhiên là tướng mạo xuất chúng."

Quân Vũ Phi: "..."

Sao lúc nãy cô ta không dùng thân phận thiếu phu nhân nhà họ Quân để khoe khoang nhỉ?

"Chị dâu hai của tôi từ nhỏ lớn lên trong núi, không giỏi ăn nói, mong Chu phu nhân, Triệu tiểu thư, Hứa thái thái các vị thông cảm cho."

Quân Vũ Phi bề ngoài thì nói giúp Lâm Tinh Dao, nhưng thực chất là đang ám chỉ cô xuất thân thấp kém.

Quả nhiên, ánh mắt của mấy vị phu nhân, tiểu thư kia nhìn Lâm Tinh Dao có chút khác lạ.

Nghe nói Quân Huyền Dạ cưới vợ để xung hỉ, không ngờ xuất thân lại thấp kém đến vậy.

Quân Vũ Phi lại đưa ly rượu vang qua:

"Chị dâu hai, rượu vang trong tiệc hôm nay là loại quý hiếm năm 82, đặc biệt thơm ngon, do anh ba của em đặc biệt vận chuyển bằng đường hàng không từ một nhà máy rượu ở nước F về đấy. Chị trước đây chắc chắn chưa từng uống, mau thử xem có hợp khẩu vị không."

Rượu vang dùng trong tiệc hôm nay đúng là loại rượu cao cấp mà Quân Tử Hào vận chuyển từ nước F về, nhưng ly rượu mà Quân Vũ Phi đang cầm trên tay chỉ là rượu vang rẻ tiền thông thường.

Cô ta cố tình nói vậy là vì nghĩ rằng Lâm Tinh Dao chắc chắn không nhận ra, nhiều nhất cũng chỉ thuận theo lời cô ta mà khen vài câu.

Đến lúc đó, cô ta sẽ nói mình lấy nhầm rượu, đây chỉ là rượu cấp thấp rẻ tiền.

Như vậy, mọi người sẽ biết Lâm Tinh Dao chỉ có vẻ ngoài, ngay cả rượu vang cũng không phân biệt được.

Lâm Tinh Dao nhận lấy ly rượu, vừa đưa đến gần môi đã lập tức bỏ ra.

Quân Vũ Phi hỏi: "Chị dâu hai sao không uống nữa?"

Lâm Tinh Dao sao có thể không nhìn ra trò của cô ta?

"Rượu này chính là loại mà anh ba của em vận chuyển từ nước F về? Rượu ủ năm 82?"

Cô khẽ thở dài: "Sinh nhật mẹ mình mà làm con trai lại lấy đồ dỏm thay đồ tốt, thật là bất hiếu."

Quân Vũ Phi gắt: "Chị nói vậy là có ý gì? Ai cho phép chị tùy tiện nghi ngờ anh ba của tôi?"

Lâm Tinh Dao giơ ly rượu lên lắc nhẹ dưới ánh đèn:

"Màu của rượu vang nằm giữa đỏ tím và đỏ nâu, càng sẫm màu chứng tỏ tuổi rượu càng lâu. Nhưng ly rượu này rõ ràng là màu đỏ tím, tuổi rượu nhiều nhất không quá ba năm. Rượu ủ năm 82? Nực cười."

Quân Vũ Phi cãi lại: "Chị nói không hoàn toàn đúng. Chất lượng rượu càng tốt, màu sắc giữ được càng tươi. Rượu vang chất lượng cao, dù mười mấy, hai mươi năm vẫn giữ được màu sắc tươi sáng. Ngược lại, một số loại rượu rẻ tiền chỉ một hai năm đã chuyển sang màu nâu rồi."

"Em cũng nói rồi, rượu chất lượng cao mới như vậy. Nhưng em xem ly rượu này đi, bên trong còn có cả cặn, rõ ràng chất lượng rất kém."

Quân Vũ Phi nghiến răng, chữa cháy: "Ôi, chị dâu hai, hình như em lấy nhầm rượu rồi. Rượu này chắc là cho nhân viên phục vụ uống, để em đi lấy rượu anh ba gửi đến cho chị."

"Không cần đâu."

Lâm Tinh Dao quay sang nói với Chu phu nhân và mấy vị quý phu nhân khác: "Vừa hay mấy hôm trước có người tặng một chai rượu ngon, tôi bình thường ít khi uống, hay là mang ra cho mọi người nếm thử."

Chai rượu của cô là do Lư lão cho người mang đến mấy hôm trước, nói là để tạ lỗi thay Tống Bạch Húc.

Lâm Tinh Dao là người thường xuyên thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm, không tùy tiện động đến rượu để tránh cồn ảnh hưởng đến sự cảnh giác của mình.

Nhưng không uống, không có nghĩa là không biết.

Cô từng uống loại rượu quý được cất giữ trong hoàng cung nước F, hương vị êm dịu thơm nồng đó đến nay vẫn khó quên. Nghe nói, khi đó một ngụm rượu trị giá cả chục triệu, mà có tiền cũng khó lòng mua được.

Quân Vũ Phi không ngờ con nhà quê này lại thật sự biết về rượu vang, không chỉ khiến kế hoạch của cô ta đổ bể.

Thậm chí khi cô ta tỏ ý muốn đổi rượu, cô lại từ chối thẳng thừng, còn mời khách uống rượu của mình.

Ý đó chẳng phải là chê rượu mà anh ba cô ta đặc biệt mang đến không ngon sao?

Quân Vũ Phi không nhịn được buông lời chế nhạo: "Chị dâu hai, chị có thể mang ra được loại rượu ngon gì chứ? Đừng nói là rượu chị tự ủ hồi còn ở trong núi nhé?"

Lâm Tinh Dao không thèm để ý đến cô ta, tự mình trò chuyện với Chu phu nhân về rượu vang.

Chu phu nhân là một chuyên gia thẩm định rượu nổi tiếng trong giới danh viện, bà ấy còn sở hữu hẳn một nhà máy rượu vang ở nước F.

Trò chuyện một hồi, Chu phu nhân kinh ngạc phát hiện Lâm Tinh Dao còn hiểu biết về rượu hơn cả mình. Các loại kiến thức, cô đều thuộc như lòng bàn tay.

Lúc này, người hầu mang rượu của Lư lão đến, chỉ cần nhìn màu sắc đã biết tuyệt đối là rượu ngon.

Đừng nói là loại rượu kém chất lượng mà Quân Vũ Phi mang đến lúc nãy, ngay cả loại rượu quý hiếm năm 82 trong hội trường cũng không thể sánh bằng.

Chu phu nhân vừa nhìn thấy chai rượu liền kinh ngạc thốt lên: "A, đây chẳng phải là loại rượu trứ danh của nhà máy rượu đệ nhất thiên hạ Khang Địch sao? Tôi nhớ trong hầm rượu của Lư lão có hai chai, trước đây định nhờ ông ấy nhượng lại nhưng ông ấy nhất quyết không đồng ý."

Nhà máy rượu Khang Địch được công nhận là nhà máy rượu vang tốt nhất thế giới.

Sản lượng hàng năm cực kỳ ít nên rất hiếm khi được bán ra ngoài.

Rượu ngon ủ lâu năm lại càng có giá trị, quan trọng là ngàn vàng khó cầu.

Lâm Tinh Dao thấy Chu phu nhân đã nhận ra, liền nói thẳng:

"Chai rượu này chính là Lư lão tặng tôi. Nếu Chu phu nhân thích, nửa chai còn lại xin tặng ngài."

Chu phu nhân là một nữ cường nhân nổi tiếng ở nước Z, chồng bà thì làm chính trị. Vì vậy, tuy bà không phải là người của gia tộc giàu có hàng đầu nhưng địa vị trong giới hào môn rất cao.

"Cái này, sao tôi dám nhận chứ." Chu phu nhân nói không dám nhận nhưng lại không từ chối.

Bà cũng không muốn nhận không rượu ngon của Lâm Tinh Dao, liền dứt khoát tháo chiếc vòng trên tay xuống:

"Đây là chiếc vòng tay tôi mới có được, cũng không phải thứ gì quý giá, chắc chỉ đáng giá khoảng bốn năm triệu thôi. Hy vọng Quân thiếu phu nhân đừng chê."

Lâm Tinh Dao cũng không ngờ, một chai rượu lại đổi được một chiếc vòng tay, còn kết giao được với một người bạn tốt như Chu phu nhân, liền không khách sáo mà nhận lấy ngay.

Mà Quân Vũ Phi đứng xem tất cả mọi chuyện thì tức đến nổ tung.

Chỉ là một chai rượu rách mà đổi được chiếc vòng tay trị giá bốn năm triệu của người ta? Chẳng phải Chu phu nhân thấy cô ta dựa vào nhà họ Quân nên cố tình nể mặt nhà họ Quân sao!

Quân Vũ Phi càng nhìn càng tức, trong lúc nóng giận, liền giả vờ vấp ngã lao về phía Lâm Tinh Dao, ly rượu vang đỏ trong tay cũng thuận thế hất về phía cô.

Trong lòng cô ta độc địa nghĩ: "Lễ phục cả chục triệu thì sao? Bị đổ rượu vang lên, xem mày còn vênh váo thế nào!"