Đáng tiếc là trong video chỉ quay được cảnh Tống Thiên Thiên đang nhục nhã bò trên sàn, chứ không hề lộ mặt Lâm Tinh Dao. Tuy nhiên, âm thanh nền lại thu được rõ mồn một hai câu nói đầy uy quyền của cô:
"Tôi nếu muốn bắt nạt cô, cô làm gì được tôi?"
"Bò hay là không bò? Tôi không có kiên nhẫn đâu, còn lề mề nữa là tôi không khách khí đấy."
Chuyện ỷ mạnh hϊếp yếu vốn dĩ rất dễ kích động sự phẫn nộ của đám đông, cộng thêm cái mác "hào môn" càng khiến trí tưởng tượng của cư dân mạng bay xa.
Hai câu nói của Lâm Tinh Dao trong video chẳng khác nào mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Cộng đồng mạng sục sôi giận dữ, thi nhau lên án:
"Hào môn thì ghê gớm lắm à? Có tiền là có quyền coi người khác như súc vật sao?"
"Chắc gì đã là phu nhân chính thất, khéo lại là mấy em "tiểu tam" được bao nuôi chạy ra đường diễu võ giương oai."
"Ê, nhìn kỹ đi, cô gái trong video hình như là tiểu thư nhà họ Tống đấy."
"Nhà họ Tống nào? Đừng bảo là Tống gia trong bộ ba quyền lực Quân - Vương - Tống nhé? Trời đất, đến người nhà họ Tống mà cũng dám đυ.ng vào, bà cô này rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
"Mau truy lùng danh tính của mụ đàn bà hống hách này đi! Kiểu gì cũng lôi ra được cả dây mơ rễ má quan tham ô lại cho xem!"
"Hôm đó tôi có mặt ở hiện trường này, nghe loáng thoáng bả tự xưng là bà chủ Thiên Phúc Thành."
"Cái gì? Bà chủ Thiên Phúc Thành á? Tẩy chay! Từ nay cạch mặt cái trung tâm thương mại đó ra!"
"Đồ ở Thiên Phúc Thành bán đắt cắt cổ, sập tiệm sớm cho dân được nhờ!"
...
Thế là từ một cuộc thảo phạt cá nhân, ngọn lửa dư luận đã lan sang đòi tẩy chay cả hệ thống trung tâm thương mại Thiên Phúc. Video kia leo lên top tìm kiếm với tốc độ chóng mặt.
Quân Huyền Dạ đang rảnh rỗi ở nhà lướt mạng cũng nhìn thấy video này. Đương nhiên, chỉ cần liếc qua anh đã biết ngay "tác giả" của vụ lùm xùm này là ai.
Đúng lúc này, nhà họ Quân đón tiếp một vị khách không mời mà đến: Tống Bạch Húc.
Tống Bạch Húc năm nay hai mươi tám tuổi, tuổi trẻ tài cao. Năm xưa anh ta cùng Quân Huyền Dạ được xưng tụng là "Song hùng" của giới kinh doanh nước Z, đối đầu gay gắt trên mọi mặt trận. Sau khi Quân Huyền Dạ gặp nạn, Tống Bạch Húc một mình độc chiếm ngôi vương.
"Đã lâu không gặp, Quân Huyền Dạ. Không ngờ anh mạng lớn thật, vậy mà cũng bình phục được."
"Tôi cũng bất ngờ lắm. Cho anh cơ hội ba năm, thế mà anh vẫn không nuốt trôi được nhà họ Quân."
"Tôi sợ nhà họ Quân sập nhanh quá, anh không có chỗ dung thân. Vốn định đợi anh xuống lỗ rồi mới ra tay thâu tóm."
"E là phải để anh thất vọng rồi. Nhà họ Quân chỉ có thể đứng trên đầu nhà họ Tống mà thôi."
Hai người vừa gặp mặt đã đấu khẩu chan chát, câu nào cũng sắc lẹm như dao. Nhưng sau màn chào hỏi đầy mùi thuốc súng, cả hai lại nhìn nhau cười.
Tống Bạch Húc chìa tay về phía Quân Huyền Dạ, giọng chân thành hiếm thấy: "Rất vui khi thấy anh trở lại. Vô địch quá cũng cô đơn, sau này còn phải nhờ anh chỉ giáo nhiều."
Quân Huyền Dạ gạt phắt tay anh ta ra: "Cút."
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hai gia tộc đấu đá một mất một còn, nhưng thực tế, đôi khi kẻ thù mới chính là tri kỷ hiểu mình nhất. Giữa họ tồn tại một sự trân trọng tài năng của đối phương.
Quân Huyền Dạ đi thẳng vào vấn đề: "Anh đột nhiên vác xác tới đây là vì cái video trên mạng kia?"
Tống Bạch Húc nhướng mày: "Đó chỉ là một phần. Chủ yếu vẫn là nghe tin anh bình phục nên đến thăm dò thực hư. Thế nào, tôi cũng trượng nghĩa đấy chứ?"
Quân Huyền Dạ bĩu môi khinh bỉ: "Cảm ơn, không cần. Làm kẻ thù tốt hơn, ít nhất sau này tôi ra tay không cần phải nể nang."
"Cái tên này!" Tống Bạch Húc lắc đầu ngán ngẩm: "Tính nết y như hòn đá dưới hố xí, vừa cứng vừa thối. Thật không hiểu sao anh lừa được vợ về nhà hay thế."
"Cho nên mục đích thực sự của anh là đến đòi công đạo cho em gái? Không sai, vợ tôi đã dạy dỗ người nhà họ Tống các anh, nhưng là do cô ta kiếm chuyện trước. Chỉ bắt học chó bò chứ chưa bắt học chó sủa đã là nể mặt nhà họ Tống lắm rồi."
Sắc mặt Tống Bạch Húc trầm xuống: "Quân Huyền Dạ, bênh vợ cũng phải có mức độ. Làm nhục người khác giữa chốn đông người, đó là tát vào mặt cả dòng họ Tống chúng tôi. Bây giờ cả cái mạng internet đều biết người nhà họ Tống phải bò như chó ở Thiên Phúc Thành."
Quân Huyền Dạ cười lạnh: "Vậy tại sao người nhà họ Tống các anh lại tự tay treo cái video nhục nhã đó lên mạng để thiên hạ cười chê?"
Tống Bạch Húc nhíu mày: "Anh nghĩ là do nhà họ Tống làm?"
"Nếu không thì sao?"
"Tôi có điên đâu mà vạch áo cho người xem lưng?"
"Thật sự không phải các anh?"
Quân Huyền Dạ chỉ đang thăm dò, nhưng nhìn phản ứng của Tống Bạch Húc, có vẻ anh ta nói thật.
Tống Bạch Húc giải thích: "Tống Thiên Thiên là con riêng của bác cả tôi, tôi chẳng việc gì phải vì nó mà bôi tro trát trấu vào mặt gia tộc. Nói thật, tối hôm xảy ra chuyện nó đã chạy về khóc lóc với chị tôi. Chị tôi biết chuyện nghiêm trọng nên báo ngay cho tôi, tôi đã tống cổ nó ra nước ngoài ngay trong đêm rồi. Tôi vốn định âm thầm tìm anh tính sổ, ai ngờ chưa kịp đi thì video đã bị lộ."
Quân Huyền Dạ suy luận: "Cho nên anh nghi ngờ là tôi làm?"
Tống Bạch Húc gật đầu: "Lúc đến đây thì nghĩ vậy, dù sao anh cũng mang tiếng điên khùng, làm chuyện điên rồ cũng dễ hiểu. Nhưng giờ tôi nghĩ lại rồi. Kẻ đứng sau vụ này chủ yếu muốn nhắm vào anh, tiện thể mượn tay nhà họ Tống để gây sức ép, muốn kích động hai nhà chúng ta đấu đá lẫn nhau."
Quân Huyền Dạ hừ lạnh: "Thủ đoạn cũng khá đấy, hy vọng cái đuôi của hắn giấu cho kỹ, nếu không thì..."
Tống Bạch Húc giục: "Anh lo mà gỡ cái top tìm kiếm đó xuống trước đi, để lâu rách việc."
"Anh đi mà gỡ, dù sao cũng là người nhà họ Tống các anh gây họa trước, đừng hòng bắt tôi tốn tiền dọn dẹp."
"Vợ anh bắt nạt người nhà tôi, giờ anh còn bắt tôi bỏ tiền ra xử lý hậu quả? Đạo lý ở đâu ra thế?"
"Đạo lý ở chỗ cô em họ quý hóa của anh chọc vào vợ tôi, gây ra bao nhiêu phiền toái, bỏ chút tiền bồi thường tinh thần chẳng lẽ không đáng?"
"Phụ nữ cãi nhau tranh giành đồ đạc là chuyện thường, dựa vào đâu cứ khăng khăng là lỗi của bên tôi? Quân Huyền Dạ, tôi đã nể tình bỏ qua chuyện cũ, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
"Nếu tôi chứng minh được là bên anh khıêυ khí©h trước thì sao?"
"Nếu anh chứng minh được, tôi sẽ lo liệu vụ này, đồng thời đích thân xin lỗi phu nhân của anh."
Dứt lời, Quân Huyền Dạ xoay màn hình máy tính về phía Tống Bạch Húc: "Tự mình xem đi."
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi hai người đấu võ mồm, trên mạng xã hội đã xảy ra biến lớn. Tài khoản KOL chia sẻ video đầu tiên đã xóa bài, thay vào đó là một video hoàn toàn mới.
Lần này là bản full không che, ghi lại trọn vẹn từ lúc Tống Thiên Thiên hống hách bắt nạt nhân viên, chủ động đưa ra lời cá cược quái đản: ai thua phải mặc nội y chạy quanh trung tâm thương mại.
Video này vừa tung ra, gió chiều nào che chiều ấy, cộng đồng mạng lập tức quay xe khét lẹt:
"Trời ơi, hóa ra là con nhà giàu hống hách bắt nạt người quá đáng! Rõ ràng là muốn cướp đồ của người ta còn bày đặt cá cược."
"Lần này tôi đứng về phía bà chủ Thiên Phúc Thành! Quá ngầu, quá chất!"
"Hừ, phải tôi thì tôi bắt con nhỏ đó tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bò ra đường luôn ấy chứ. Loại người này không dạy dỗ cho nhớ đời thì sau này còn tác oai tác quái."
...
Quân Huyền Dạ nhàn nhã nhìn Tống Bạch Húc, giọng đầy châm chọc: "Thế nào, Tống đại thiếu gia sáng mắt ra chưa? Bây giờ dư luận đã đảo chiều hoàn toàn. Cho dù anh có bỏ tiền ra, e là cũng không dập tắt được ngọn lửa này đâu."