Chương 2: Lại nghe họ bàn tán chuyện nhà

Lam Nhược Hoàn bước ra sân, ngước nhìn bầu trời âm u đang chực chờ cơn mưa. Đôi mày liễu gợn sóng như dãy núi xa khẽ châu lại, đáy mắt trong veo pha chút ưu tư, làn môi đỏ tươi khẽ mím chặt. Cô lo lắng tự hỏi, nếu trời đổ mưa, liệu trên đường về Nhược Đình và Nhược Phong có ướt hết giày tất và cả áo học không?

Cô chậm rãi bước qua tiền viện, bước lên lối đi lát gạch trắng, qua bậc tam cấp, dọc theo hành lang son đỏ chạm trổ tinh xảo, rồi rẽ vào phòng riêng. Gian phòng hiện ra với chiếc giường gỗ đàn hương đỏ rèm tua xanh biếc, cửa sổ gỗ mun chạm chữ "Hồi", bàn trang điểm nâu sẫm với đường nét cổ điển, bộ bàn ghế gỗ mun và tủ âm tường sơn đỏ rực - tất cả toát lên vẻ trang trọng xa hoa của chủ nhân.

Lam Nhược Hoàn khép nhẹ cánh cửa gỗ, lấy ra số tiền lẻ còn thừa sau khi mua rau rồi cẩn thận tính toán. Sau đó, cô đến bên giường, lấy từ rương gỗ tử đàn ra một chiếc hộp, lại kiểm đếm số ngân phiếu và đại dương còn lại lần nữa. Chi tiêu hằng ngày phải cân nhắc từng đồng, học phí của các em, lại thêm tiền ăn mặc tiêu dùng... E rằng số tiền ấy chỉ đủ duy trì thêm hai năm nữa là cùng. Không được, cô phải nhanh chóng tìm việc làm. Nếu không, hai năm sau họ sẽ sống bằng gì?

Cô chắp tay trước ngực, ngước nhìn bầu trời mây đen vần vũ, đôi môi hoàn hảo khẽ mấp máy, thành kính cầu khấn: "Cha ơi, con nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho các em. Mong người phù hộ cho con mọi việc thuận lợi."

Bên ngoài vang lên tiếng dì Tú: "Đại tiểu thư? Nhị tiểu thư và thiếu gia đã về rồi!"

"Vâng, con ra ngay đây."

Lam Nhược Hoàn cất số tiền đồng vào chỗ cũ, sắp xếp ngân phiếu gọn gàng, đậy hộp lại và đặt về vị trí cẩn thận rồi mới bước ra ngoài.

"Chị ơi!"

Vừa ra khỏi phòng, Nhược Phong đã chạy ùa tới ôm chầm lấy cô, dì Tú theo sát phía sau.

"Chạy chậm thôi, đừng để ngã. Hôm nay học được gì ở trường nào?"

Cậu bé sáu tuổi đã ra dáng một chàng trai, chiều cao đã ngang bụng chị. Cậu chu môi làm nũng: "Chị, sao lần nào chị cũng hỏi giống vậy?"

Lam Nhược Hoàn khẽ chạm trán em, nở nụ cười dịu dàng: "Vậy là hôm nay em không học được gì sao?"

"Em có học chứ! Thầy giáo còn khen em nữa!"

"Thế à? Thầy khen em điều gì?"

"Thầy khen chữ em đẹp!"

Nói rồi, cậu bé tinh nghịch chạy biến. Lam Nhược Hoàn khẽ mỉm cười: "E rằng đó là ưu điểm duy nhất của em đó!"

Dì Tú tiến đến: "Đại tiểu thư, cơm trưa đã dọn xong, mời sang sảnh dùng bữa."

"Vâng. Còn Nhược Đình đâu?"

Dì Tú hơi ngượng ngùng cúi đầu: "Nhị tiểu thư nói... nói hôm nay không có món gà kho nước tương tiểu thư thích, nên không chịu ăn."