“Không...”, “Không phải là do Huynh mà!!” Hiểu Tinh ngẩng đầu phản bác.
Dáng vẻ Hiểu Tinh lúc ngước lên nhìn mình làm Lưu Dương sững đi một lúc.
Nàng nhìn kĩ thì, gương mặt Hiểu Tinh thường ngày rất rạng ngời, nhưng hôm nay lại hốc hác đến lạ. Đôi môi nhợt nhạt có phần rạn nứt. Còn đôi mắt Cô thì lại sưng húp đi.
Khiến Lưu Dương cảm thấy áy náy mà chạm tay vào mặt Cô hỏi:
“Hiểu Tinh, muội...”
Hiểu Tinh biết Lưu Dương muốn hỏi gì nên ngay lập tức vùi mặt vào Nàng thỏ thẻ nói:
“Muội không làm sao hết...”, “Huynh Huynh đừng nhìn muội nữa.” Lưu Dương nhìn xuống
Nàng bất lực xoa đầu Hiểu Tinh nói tiếp:
“Được được, Huynh sẽ không nhìn muội đâu.”
“Nhưng đổi lại Muội đừng khóc nữa nhé!”
“Muội mà cứ khóc như thế thì Ta sẽ nghĩ mình là tên đáng ch*t mất!”
Hiểu Tinh không muốn người Cô thương tự trách mình, lập tức đáp:
“Muội không khóc nữa đâu...”
“Chỉ tại thấy Huynh tỉnh muội xúc động một chút thoi. Huynh đừng tự trách mình được không..” Hiểu Tinh lại nhìn lên vẻ mặt đáng thương nói với Lưu Dương.
“Ngoan lắm!”
“Nhưng có điều một chút của muội là ướt áo ta luôn rồi này.” Nàng vừa cười vừa trêu Hiểu Tinh.
Nghe thấy thế Hiểu Tinh chợt nhìn xuống áo Lưu Dương thì thấy đã ướt vì những giọt nước mắt của Cô.
Cô lại đỏ mặt vì xấu hổ nói:
“Muội Muội không cố ý, Muội xin lỗi Huynh.”, “Để muội đi lấy áo khác cho Huynh, Huynh đợi muội nha!” Nói rồi Hiểu Tinh liền đứng dậy đi lấy áo cho Nàng.
Trong lúc nhìn bóng dáng Hiểu Tinh đang lấy áo cho mình thì Lưu Dương chợt suy nghĩ tới vị tiểu thư mà mình hù dọa. Nàng ngẫm nghĩ:
“Không biết khi tỉnh, cô ta có cho người tìm tung tích của mình không?”
“Ngày mai mình phải đi thám thính một chuyến mới được!”
“Nếu cô ta mà giám đυ.ng đến gia đình của mình nhất định mình sẽ không tha!!!” Vẻ mặt Lưu Dương dần cau có.
“Thôi chết, miếng ngọc...” Lưu Dương bất giác tìm kiếm miếng ngọc mình đã nhặt được. Thầm nghĩ:
“Hay là mình bán miếng ngọc này. Nhìn cũng được giá lắm”
“Có thể ăn no tận mấy tháng”
Khi thấy Hiểu Tinh lại gần Lưu Dương liền cất miếng ngọc nói:
“À, Hiểu Tinh, muội lấy cho ta cốc nước được không? Ta có chút khát”
Hiểu Tinh liền chạy đi lấy nước, cô vừa đưa nước vừa nói:
“Của Huynh đây”
Lưu Dương cầm lấy nói:
“Ta cảm ơn muội!”
Nàng đang uống dở nhưng sực nhớ ra điều gì đó liền hỏi
“Hiểu Tinh, A Lam với A Sơ và cả lũ nhóc nữa. Tụi nhỏ đâu hết rồi?”
“Huynh không cần phải lo đâu”
Hiểu Tinh đưa đôi bàn tay nhỏ nhắn đặt lên trán xem Lưu Dương.
“A Lam, A Sơ với mấy đứa nhỏ đều rất lo cho Huynh, sáng sớm đã dẫn nhau đi hái lá thuốc.”
“Mà huynh thật sự đỡ hơn rồi, trán đã không còn nóng nữa”
Lưu Dương lo lắng nói:
“Cái gì?”
“Sao muội không cản lũ nhóc lại!?”
“Ở ngoài rất nguy hiểm muội có biết không? Không được ta phải đi tìm lũ nhóc!”
Nói rồi Lưu Dương cố gắng đứng dậy mặc cho lời ngăn cản của Hiểu tinh:
“Huynh đừng đi, Huynh vẫn còn đang...”
“Muội sẽ đi thay Huynh, Huynh phải nghỉ ngơi nữa...” Hiểu Tinh níu tay Lưu Dương lại trong lo lắng.
Lưu Dương quay mặt lại nói:
“Ta không sao, muội ở nhà nấu đồ ăn cho lũ nhóc để ta đi tìm chúng.”
Hai người đang giằng co qua lại thì cửa đột nhiên mở làm Hiểu Tinh giật mình, ngã về phía sau.
A Lam, A Sơ cùng với những đứa trẻ khác cùng nhau bước vào đồng thanh nói:
“Tụi em về rồi đây Hiểu tỷ ơi.”
“Lưu Dương, Huynh ấy tỉnh chưa tỷ?”
Bỗng cả đám trẻ cùng la:
“Oh!!”
Những đứa bé gái thì che mặt ngại ngùng.
Trước mắt bọn trẻ là Hiểu Tinh đang nằm đè lên Lưu Dương.
Ánh mắt hai người nhìn nhau rồi lại quay sang những đứa trẻ khi cả đám la lên.
Tay Hiểu Tinh thì đang đặt trên ngực Lưu Dương. Còn hai tay Lưu Dương lại đang ôm lấy eo cô bầu không khí bấy giờ hơi ám muội làm bọn trẻ hiểu lầm hai người.
Đống con mắt nhìn nhau thì A Lam thầm nghĩ:
“Ch*t rồi!!”
“Khó lắm Tỷ với Lưu Huynh ở gần với nhau tới vậy mà bọn mình lại đi phá đám.”
“Phải mau nói với A Sơ đóng cửa lại thôi!”
Cùng lúc đó thì A Sơ cũng đang suy nghĩ giống như thế.
Hai đứa quay sang nhìn nhau – biết đối phương đang nghĩ như mình liền gật đầu kéo những đứa trẻ khác ra ngoài đóng cửa lại.