Chương 80: Lão cha nói Tiểu Dự mới 9 tuổi đã có hình mẫu lý tưởng rồi (1)

Đúng mùng 7 tháng giêng Chu Cảnh dọn về trấn trên, gánh hát Hàn gia cũng chính thức bắt đầu diễn, Chu Cảnh và Thẩm Mặc cơ hồ bận đến chân không chạm đất. Thẩm Mặc đầu tiên là tới tiệm kim khí đặt làm cho Ngụy Viễn Sơn một cái mặt nạ bạc nửa mặt, hẹn ngày giao hàng xong lại vội vàng quay về tiệm vải quét tước chuẩn bị mở cửa trở lại.

Mà trong thời gian này Ngụy Viễn Sơn vẫn chưa thể giúp được gì vì chữ trên mặt y chính là chứng cứ phạm tội, trước khi đeo lên mặt nạ y chỉ có thể trốn trong Chu phủ.

Chu Cảnh không chỉ định mở cửa hàng mới mà còn muốn tìm nơi xây thêm xưởng. Xưởng lần này không thể tìm đại chỗ đất trống nào đó mà cần phải thông thoáng, còn phải xây tường che chắn cẩn thận. Xà phòng chính là mặt hàng độc nhất vô nhị ở nơi này, một khi ra mắt chắc chắn sẽ tạo nên chấn động, đến lúc đó khó tránh phải khiến nhiều kẻ đỏ mắt ghen tị, hỏa hoạn, ám hại, trộm phương pháp chế tạo… thủ đoạn nào cũng có thể sử dụng. Hơn nữa lần này hắn không định xây xưởng trong thôn nữa, không phải hắn không muốn chiếu cố người cùng thôn nhưng tâm phòng người nhất định phải có.

Vương gia thôn có hai xưởng đã là cực hạn, bây giờ thôn dân ngày ngày đều thấy sinh ý của Chu gia lớn mạnh, tiền bạc không ngừng chảy vào túi, tránh không được khiến nhiều kẻ ghen ghét, khó đảm bảo được không xuất hiện một, hai người bị mua chuộc, bán đứng Chu gia.

Chu Cảnh ở trấn trên bận bù đầu bù cổ bảy ngày, rốt cuộc ở một chỗ ngoại thành cách trấn 20 dặm nhắm được một mảnh đất trống. Vị trí này xung quanh không có người ở, thôn xóm gần nhất cũng rất xa, bốn bề lại trống trải, một khi có kẻ nào mon men lại gần đều rất dễ phát hiện.

Xây xưởng là dùng cho mục đích thương nghiệp, giá cả đắt hơn đất ruộng nhiều, hơn 1.800m2 đất hoang mà tốn hết 300 lượng bạc. Lúc tới nha môn làm thủ tục mua đất Chu Cảnh nhân tiện bái phỏng Huyện thái gia, tặng ông ta nhân sâm, lộc nhung cùng với hai cuộn tơ lụa hảo hạng, ngoài ra dâng thêm 500 lượng bạc.

Huyện thái gia thấy mấy thứ này thì híp mắt cười ôn hoà nói với Chu Cảnh: “Cố gắng làm ăn, muốn tương lai sẽ có tương lai.”

Chu Cảnh nịnh hót vài câu rồi đi về. Lúc này mặt nạ của Ngụy Viễn Sơn đã chế tạo xong, y liền đeo lên đi theo Chu Cảnh làm việc. Nếu có người hỏi y theo lời được dặn đáp là hồi nhỏ bị nước sôi làm bỏng mặt, bị hủy dung sợ dọa đến người khác nên mới đeo mặt nạ. Người khác thấy trên mặt y là mặt nạ bằng bạc, không ai dám ý kiến ý cò gì, còn tưởng y là nhân vật nào đó có thân phận tôn quý.

Sau đó hai người tới chợ môi giới mua về 8 gia nô, lại thuê thêm 20 người có kỹ năng đánh đấm tốt ở trong thôn và trên trấn, trong số đó có cả ba huynh đệ Hà Tây. Nhân số trong phủ tăng vọt, chỉ hai đại nương tất nhiên không lo liệu xuể, lại mua thêm hai nha hoàn và một song nhi hầu hạ.

Cuối cùng cửa hàng mới được quyết định đặt ở phố Hồi Xuân, đó là khu vực buôn bán phồn hoa nhất Liễu trấn, thương phẩm các loại rực rỡ muôn màu, cái gì cần có đều có, khách khứa như mây. Chẳng qua mua một cửa hàng phải tốn gần ngàn lượng, diện tích chỉ khoảng 300m2, có hai tầng lầu. Tên lại càng đơn giản dễ nhớ - Tiệm son phấn Chu Ký.

Nhờ có số tiền sau khi bán được Thiên Điểu Vũ Y và một phần tiền dành dụm nên Chu gia vẫn chưa tới nỗi quẫn bách, thậm chí xét tổng thể vẫn còn dư sức xoay vòng vốn.

Rất nhanh, Ngụy Viễn Sơn đã bắt đầu khóa huấn luyện tàn khốc. Người này ở phương diện thao luyện quả thật là một nhân tài, kỷ luật nghiêm minh, thưởng phạt rõ ràng. 20 hán tử ở trong viện Chu gia ngày ngày hự hự tập luyện, giữa thời tiết giá rét mà mồ hôi đầy đầu, nếu không phải trong hậu viện còn có mấy đại nương và phu lang thì họ rất có thể cởi sẽ trần luôn. Trên tay mỗi người cầm một cây gậy gỗ vót nhọn một đầu, chọt một cái là có thể dễ dàng để lại lỗ máu trên người. Chu Cảnh cảm thấy như vậy chưa đủ đô nên gạ gẫm đồ tể Ngô đặt cho mỗi người thêm một cây đao gần giống như dao mổ lợn, đao này nếu dùng hết sức chém xuống thậm chí có thể lấy luôn đầu người. Tất nhiên thứ đồ nguy hiểm thế này phải cất giữ kỹ càng, không phải tới lúc vạn bất đắc dĩ Chu Cảnh sẽ không lấy ra.

“Nhìn cái gì vậy, chăm chú như thế?” Chu Cảnh dán sát vào mặt Thẩm Mặc, hơi thở phả bên tai cậu, thông qua cái lỗ nhỏ mà cậu chọc ra trên cửa sổ bên cạnh, có thể dễ dàng thấy được từng chiêu từng thức của nhóm hán tử ngoài sân.

“Đẹp lắm hả?” Chu Cảnh hỏi.

Rõ ràng ngữ khí không có gì đặc biệt nhưng Thẩm Mặc hình như nghe được kèm theo tiếng nghiến răng, cậu theo bản năng lập tức lắc đầu chối: “Xấu.”

Chu Cảnh nhướn nhướn mi, tà mị cười, “Nếu em thích tôi có thể dạy em!”

Thẩm Mặc có dự cảm đây là bẫy rập nhưng miệng lại nhanh hơn não vui mừng nói: “Được nha.” Vừa nói xong liền nhanh chóng che miệng thì đã chậm, Chu Cảnh kéo cậu lại cười bỉ ổi: “Phu lang, hôm nay vi phu sẽ dạy em 13 chiêu thức phòng sắc lang, em học cho tốt nha.”

Chu Cảnh nói xong tay liền dùng sức kéo Thẩm Mặc vào ngực.

“Chiêu thứ nhất, nếu có người ôm em vào ngực thế này mà sức em không chống lại được thì có thể cho hắn nếm thử chiêu khỉ trộm đào.”

Lúc Thẩm Mặc còn đang thắc mắc thế nào là khỉ trộm đào thì đột nhiên chỗ nào đó truyền tới cảm giác, lập tức cậu đen mặt. Cái tên mặt dày này, trong đầu trừ mấy chuyện đen tối thì chẳng nghĩ được gì hay nữa.

Chu Cảnh vẫn đang cười ái muội, “Đương nhiên chiêu còn cũng có thể gọi là đoạn tử tuyệt tôn tay.”

Thẩm Mặc tức giận không thèm nghe, vung tay tát bay cái tay mất nết của Chu Cảnh.

“Em xem, nếu em phản kích thành công thì người kia sẽ như thế này, hai tay đều che phía dưới, mà lúc này em cần làm là tấn công vào mắt hắn, trên dưới đều bị thương em có thể nhân cơ hội chuồn đi.”

Bất tri bất giác Thẩm Mặc không tránh thoát được Chu Cảnh, ngược lại bị hắn áp chế đè xuống ghế, hai tay chống hai bên người khiến cậu không nhúc nhích được.

Chu Cảnh thở hổn hển hỏi: “Học được chưa?”

Đôi tay Chu Cảnh cứng như gông cùm xiềng xích bao vây khiến Thẩm Mặc không thoát ra được, chỉ có thể tự nghĩ cách cứu bản thân.

“Anh không phải nói 13 chiêu phòng sắc lang sao, đây mới có 2 chiêu, anh gạt người!”

“Đừng nóng vội, tôi sẽ từ từ dạy em 11 chiêu còn lại.”

Cuối cùng 11 chiêu kia Thẩm Mặc căn bản không muốn học nữa, bởi vì thực tế đã thành phối hợp sói chứ chẳng phải phòng sói nữa. Quá trình cụ thể Thẩm Mặc không muốn nhớ lại... tóm lại hậu quả là đau eo.

Những ngày sau đó mỗi buổi huấn luyện Chu Cảnh đều xuất hiện, chỉ cần Thẩm Mặc nhìn ra sân là có thể đối diện với nụ cười tà của hắn. Việc dạy học vẫn được diễn ra nhưng may mà Chu Cảnh đã không còn lạc đề như ngày đầu.

—--

Quay đi ngoảnh lại tiệm vải Chu gia đã ra mắt được 2 bộ sưu tập, thời tiết cũng dần ấm lên, hàng liễu hai bên đường đã trổ chồi non. Việc trang hoàng cửa hàng son phấn đã bắt đầu thi công từ giữa tháng giêng, bây giờ đang lục tục tuyển người. Lần này tìm người chủ yếu ưu tiên đã có kinh nghiệm mặc kệ nhiều hay ít, chỉ cần đã từng làm công việc tương tự là được. Mặt khác Chu Cảnh tuyển thêm bốn người có kinh nghiệm lâu năm điều chế son phấn, đều là tay nghề tổ truyền nên mỗi người đều mang theo hai đến ba người nữa, hoặc con trai hoặc đồ đệ làm trợ thủ. Chu Cảnh trả cho các sư phụ 3 lượng một tháng, ngoài ra còn có khen thưởng theo thành phẩm, cứ 100 cục xà phòng sẽ thưởng 100 văn tiền, như vậy suy ra làm nhiều được nhiều. Nhưng các trợ thủ của họ thì không có được ưu đãi này, chỉ có tiền công 1 lượng hàng tháng, tuy vậy cũng đã cao hơn công nhân bình thường rồi.

Chu Cảnh không biết làm kem dưỡng nhưng hắn biết kem dưỡng da mặt hoặc da tay mà có thành phần dầu rắn chẳng những giúp giảm nhiệt trừ mụn, còn có thể mờ thâm, dưỡng da trắng mịn. Hắn nói ra ý tưởng này để các vị sư phụ cùng nhau nghiên cứu, Chu Cảnh đồng ý chỉ cần bọn họ điều chế được thì sẽ thưởng cho mỗi người 5 lượng bạc, hơn nữa cũng như xà phòng, chế tạo mỗi 100 phần sẽ được 100 văn tiền thưởng. Sau khi tuyên bố các vị sư phụ liền hưng phấn ăn ngủ luôn ở xưởng để tiện thảo luận nghiên cứu.

Lúc này Phạm Hâm đã theo an bài của Chu Cảnh, dẫn theo hai hán tử của Hà gia, thuê thêm một đội tiêu sư mười mấy người đi về phía Nam nhập hàng.

Cha Hà nhờ ba đứa con trai mà giờ không cần mạo hiểm phải săn thú để sống nữa, ông và bạn già trực tiếp được tuyển vào xưởng phụ trách công việc gõ mõ và nấu cơm, ăn ở đều ở trong xưởng, đương nhiên còn có con chó săn của nhà họ. Hán tử còn lại của Hà gia thì dẫn theo con chó con đã hơi lớn ở canh giữ ở cửa hàng son phấn, cũng là công việc như cha y.

Nhóm hán tử được Ngụy Viễn Sơn huấn luyện lấy y làm đội trưởng, phân ra năm nhóm nhỏ, mỗi nhóm 5 người, phân biệt canh giữ ở xưởng lạp xưởng, xưởng nhuộm vải, xưởng xà phòng và Chu phủ. Còn lại một nhóm sẽ luân phiên thay đổi khi đến ngày nghỉ của một trong bốn nhóm kia.

Trong mỗi nhóm lại chia thành tổ trắng, tổ đen và một nhóm trưởng. Tổ trắng ban ngày tuần tra ban đêm nghỉ ngơi, tổ đen thì ngược lại.

Bởi vì mỗi nhóm năm người lại còn bị chia thành 2 tổ quá ít người nên Chu Cảnh lại thuê thêm một nhóm “hộ vệ thời vụ”, những người này chỉ cần thân thể cường tráng, khỏe mạnh, biết chút công phu quyền cước càng tốt, bọn họ không cần làm gì cả, chỉ cần mỗi ngày đi theo hộ vệ Chu gia tuần tra, cũng được tham gia huấn luyện. Có điều tiền công tất nhiên không thể so được với hộ vệ đã bán mình cho Chu phủ, chỉ bằng một nửa.

Cuối tháng 5, không khí mùa xuân đã sớm tan nhưng muôn hoa vẫn đang đua nở, Phạm Hâm đã mang thương đội trở về, cửa hàng son phấn của Chu gia cũng tới lúc chính thức khai trương. Nhờ tác dụng tuyên truyền của gánh hát Hàn gia lẫn Phạm Hâm một đường quảng bá, tóm lại tới ngày mở cửa trong tiệm đã kín người hết chỗ.

Vốn bên tiệm son phấn của có hai đại nương căn bản không chiếu cố mọi việc, không thể không lâm thời triệu hồi Thẩm Mặc và Thẩm Lâm qua giúp. Lúc này Thẩm Lâm chẳng những đã sinh xong mà cũng hết thời gian ở cữ. Điều không ai dám nghĩ tới là cậu lại sinh được một đứa con trai, quả thực là niềm vui ngoài ý liệu của Vương gia, Hách Ngọc Lan còn mừng tới nỗi hôn mê bất tỉnh ngay lúc đó, Vương Nhân và Vương Phúc Lộc cả tháng sau trên mặt chưa bao giờ ngớt nụ cười.

“Phu nhân, mời vào trong.” Cửa hàng son phấn Chu Ký cứ như trang hoàng không cần tiền vậy, vừa bước vào đã có cảm giác ở trong các luxury store thời hiện đại. Thẩm Mặc mời một nữ nhân ăn mặc quý khí, cử chỉ ưu nhã, khí chất không tầm thường vào trong, vốn định mời nàng ngồi xuống ghế, kết quả bi ai phát hiện có chỗ đứng đã là tốt lắm rồi.

Phu nhân được mấy nha hoàn vây vào giữa tránh cho bị người khác đυ.ng phải, nàng bị ép đến toát cả mồ hôi, bèn lấy khăn tay ra lau.

“Sinh ý của các ngươi đúng là không phải tốt bình thường.”

Thẩm Mặc cười nói: “Là do sản phẩm nhà chúng ta tốt nên các quý nhân mới nguyện ý tới đây mua.”

Phu nhân lại cười, “Đồ tốt hay không tạm chưa nói, người thủ đoạn buôn bán không tồi, còn chưa chính thức khai trương mà tên tuổi đã truyền đi khắp nơi. Ta vốn chỉ là đi xem diễn kịch thôi vậy mà lại biết được ở Liễu trấn có một cửa hàng son phấn tên là Chu Ký, bên trong bán một thứ gọi là xà phòng trước giờ chưa từng nghe qua, nghe nói còn là do tiên nữ ban tặng.”

Đây là phương pháp quảng bá của Chu Cảnh, rất hiệu quả, những người hôm nay tới đây đa số đều thông qua xem kịch mà biết đến. Sau khi gánh hát Hàn gia diễn vở kịch do Chu Cảnh biên kịch tạo ra tiếng tăm, không ít các diễn quán khác cũng đã diễn lại.

Thẩm Mặc nghe vậy thì chỉ cười không nói lời nào.

Phu nhân nói: “Có một điều ta vẫn luôn muốn hỏi, xà phòng này thật sự là tiên nữ ban tặng sao?”

“Có phải tiên ban hay không đại tỷ tỷ thử chẳng phải sẽ biết sao.” Hôm nay thư viện được nghỉ, Chu Dự cũng tới để học hỏi thực tế. Trên phương diện sinh ý, Chu Cảnh chưa bao giờ có tư tưởng người đọc sách phải tránh xa hơi tiền, không có tiền có thể đi đọc sách biết chữ sao? Cho nên chỉ cần là ngày nghỉ thì Chu Dự sẽ đi theo Chu Cảnh tới cửa hàng quan sát.

Phu nhân cúi đầu nhìn thấy một bé trai môi hồng răng trắng khoảng 8, 9 tuổi, mặt mũi anh tuấn, rõ ràng chỉ là hài tử nói chuyện còn chưa hết giọng sữa, nhưng nội dung thì lại như ông cụ non. Phu nhân hiếu kỳ đưa tay ra định nhéo má Chu Dự.

Chu Dự đi theo Ngụy Viễn Sơn luyện công phu được mấy tháng, phản ứng cơ thể đã trở nên rất nhanh, dễ dàng né tránh.

Bé nghiêm túc nói: “Phu tử nói, nam nữ khác biệt, bảy tuổi không ngồi cùng bàn, cho nên tiểu sinh không thể để phu nhân đυ.ng vào mặt được.”

Phu nhân nghe lời này thì đưa khăn lên che miệng cười không ngừng, thằng bé này quả thực dễ thương muốn chết.

“Ồ, đứa nhỏ này nói chuyện thật là nề nếp.” Phụ nhân trêu đùa: “Vậy xin hỏi vị tiểu công tử này, ta muốn mua xà phòng, ngươi có thể đề cử vài loại cho ta được không?”

Chu Dự gật đầu: “Có thể, đại tỷ tỷ chờ một chút ta sẽ mang ra.”