Trong nhà Hà Tây bây giờ thật sự vài bữa ăn cũng thiếu thốn nên y vừa về nhà đã lập tức đem bốn con chó con sang. Đám chó con có hai đực hai cái, tuy thay đổi hoàn cảnh nhưng cũng không run sợ, lớn gan lớn mật bò khắp nơi khám phá, có vẻ cảm thấy rất mới lạ. Có một đứa lảo đảo bò tới gần chân Thẩm Mặc, dùng cái mũi hồng hồng ươn ướt ngửi ngửi, lát sau ủi vào lòng cậu ngủ luôn.
Hà Tây thấy chó con thích Thẩm Mặc như vậy thì phi thường cao hứng, có thể được nuôi trong gia đình vừa có điều kiện vừa tốt tính như nhà Chu Cảnh, chỉ cần mấy đứa nó khiến chủ nhân yêu thích thì không chừng còn sống tốt hơn nông dân chân lấm tay bùn ấy chứ. Trong lòng y thầm cảm thán, thằng nhóc con này rất biết lấy lòng người, lại còn chọn chuẩn người rất chuẩn.
Thẩm Mặc nhẹ nhàng ôm lên nhóc con lông xù xù, có thể nhìn ra được cậu rất là yêu thích, vuốt vuốt vài cái đã dán sát mặt lại cọ nó, trong mắt tràn đầy ôn nhu.
“Ẳng……” Chó con đang ngủ ngon lành bỗng nhiên bị người ta nắm cổ nhấc lên, bốn cái chân ngắn ngủn quơ quơ giữ không trung, ánh mắt mê mang chưa tỉnh ngủ chỉ mở ra một cái khe, phát hiện mình đã rời xa vòng tay ấm áp, nhất thời sợ tới mức liên tục kêu gào ẳng ẳng.
“Cảnh ca, anh đừng có dọa nó.” Thẩm Mặc vội vàng từ ghế trên nhảy xuống giải cứu chó con.
Chu Cảnh đứng thẳng lưng giơ tay nhấc chó con qua đỉnh đầu, Thẩm Mặc kiễng chân cũng không chạm tới được. Cậu bĩu môi nhìn hắn, so với chó con còn uỷ khuất hơn, trong lòng Chu Cảnh ngứa ran như có cọng lông vũ quét qua.
Hắn ra vẻ chính đáng răn dạy: “Chó con dơ, làm sao có thể ôm vào ngực được, lỡ lây vi khuẩn thì sao?”
“Vi khuẩn là cái gì?” Thẩm Mặc hoang mang hỏi.
Hà Tây tuy cũng chẳng biết vi khuẩn là gì nhưng y nghe ra được trong lời Chu Cảnh có ý ghét bỏ, vội biện bạch: “Không dơ đâu, chó con mới vừa sinh ra sẽ không dơ, không tin ngài ngửi thử đi nó còn có mùi sữa. Hơn nữa đám chó này đều đã cai sữa rồi, có thể cho ăn thức ăn lỏng, khoảng nửa tháng sau lớn hơn là đã ăn được cơm thừa canh cặn.”
Người nhà nông nuôi chó cỏ không cẩn thận giống người hiện đại nuôi thú cưng, rất nhiều nhà thậm chí còn không thèm cho ăn, chúng nó đói sẽ tự ra ngoài kiếm ăn. Dưới tình huống người còn không đủ ăn cũng không biết chúng nó đi kiếm thức ăn như thế nào, chẳng qua con nào con nấy đều gầy trơ xương, nhưng dù vậy lại không hề ảnh hưởng đến khả năng giữ nhà của chúng, đồng thời cũng không cắn người lung tung.
Thẩm Mặc càng ủy khuất, chó con tựa hồ cũng nghe hiểu, bốn chân nhỏ không ngừng quơ quào, kêu ẳng ẳng không ngớt khiến tâm người nghe cũng muốn tan nát.
Dáng vẻ của Thẩm Mặc như thể nếu hắn còn không thả chó con ra thì cậu sẽ khóc cho mà xem. Chu Cảnh xoay người nhét chó con vào trong ngực Chu Dự đang ngẩn ra như đi vào cõi thần tiên.
“Tiểu hài tử đều thích mấy cục lông thế này, cho con chơi đó.”
Chu Dự: “……” A ma ôm thì không sạch sẽ, chẳng lẽ mình ôm không dơ sao?
Thẩm Mặc tức giận trừng đôi mắt phượng xinh đẹp liếc Chu Cảnh. Ngực Chu Cảnh nóng lên, cực kỳ hài lòng, thấy không! Tiểu phu lang bị mê hoặc nhìn hắn không chớp mắt kìa!
Mà lúc này Hà Tây như đã hiểu ra gì đó, hình như Chu lão gia không phải thật sự ghét bỏ chó con không sạch sẽ mà chỉ là không muốn để Chu phu lang ôm, sao thế nhỉ?
Thẩm Lâm mang thai không thể lại gần chó con, chỉ trộm bĩu môi liếc Vương Nhân oán trách, “Keo kiệt.”
Vương Nhân há miệng cười ha hả.
Buổi tối Kỷ đại nương nấu cho đám chó con chút nước cơm đặc bỏ thêm gạo kê, bốn con chó chụm đầu vào thau húp sì sụp rất ngon miệng. Trong đó cái đứa hồi sáng được Thẩm Mặc ôm là bá đạo rất, nó uốn éo cái mông nhỏ ủi trái ủi phải ủi hết đối thủ chặn đường dạt sang hai bên. Chưa hết, nó uống được vài ngụm lại ngẩng đầu ủi đứa đối diện khiến người ta ngã chổng vó. Thế là toàn bộ chậu nước cơm chỉ còn lại mình nó, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn uống tiếp. (The last dog standing =^.^=)
Chu Cảnh chỉ vào chó con, ra vẻ mình đã sớm nhìn thấu bản chất của nó nói: “Em xem, tôi đã nói nó là đứa hư rồi mà!”
Thẩm Mặc: “……”
Chu Dự: “……”
Hai đại nương: “……”
May mắn Thẩm Lâm và Vương Nhân đã đi rồi, nếu không sẽ có thêm hai người gia nhập hội cạn lời.
Trương đại nương lấy ra một cái chăn bông cuộn bốn góc lại làm thành một cái ổ nhỏ ấm áp, bốn đứa nhóc được đặt vào giữa, rúc vào nhau ngủ.
Thẩm Mặc trước khi đi về phòng còn không quên lưu luyến quay đầu lại nhìn, “Cứ để tụi nó ở phòng khách vậy không sao chứ, tụi nó có bị lạnh không?”
“Tiểu Mặc, phòng khách nhà chúng ta còn ấm áp hơn so với phòng ngủ nhà khác.” Chu Cảnh tháo đai lưng, cởϊ áσ khoác, tiếp theo là tới quần áo bông.
Mắt thấy Chu Cảnh đã sắp tự lột trần bản thân, Thẩm Mặc rốt cuộc hốt hoảng, cậu không tự chủ được nuốt ngụm nước bọt, môi run rẩy hỏi.
“Anh…… Anh muốn làm gì? Ngày…… Ngày mai là 30 tết đó, em còn muốn dậy sớm đón chuẩn bị giao thừa cơ!” Thẩm Mặc càng nói thanh âm càng nhỏ, càng nói càng mất tự tin.
Địch mạnh ta yếu, làm vậy chỉ có thể cổ vũ uy phong của địch nhân, Chu Cảnh cười đê tiện đi tới trước mặt Thẩm Mặc, cúi người dễ dàng vác cậu lên vai.
“Anh, anh muốn làm gì?” Thẩm Mặc cảm thấy cảnh hôm nay chó con bị nhấc gáy lên đang tái hiện, chẳng qua hiện tại cái đứa nhỏ yếu bất lực lại đổi thành mình.
Đem người ném ở trên giường, không chờ Thẩm Mặc kịp phản ứng, thân hình cao to của Chu Cảnh đã đè ép xuống, hắn há miệng cắn một ngụm trên cần cổ trắng nõn của Thẩm Mặc. Rõ ràng người đang bị ức hϊếp là mình mà hắn lại ra vẻ đáng thương rúc vào cổ cậu oán trách: “Em chưa từng chủ động thân thiết với tôi, càng chưa từng chủ động áp mặt sát vào tôi, vậy mà hôm nay em lại hôn tụi nó, dán má vào tụi nó. Em nói xem giữa tôi và tụi nó em thích ai hơn?”
Giọng điệu này của Chu Cảnh như thể câu tiếp theo của hắn sẽ là có tôi thì không có tụi nó, có tụi nó thì không có tôi, rốt cuộc em chọn ai. Sau đó hắn sẽ vừa bịt tai vừa lắc đầu bảo tôi không nghe tôi không nghe, em nói gì tôi cũng không nghe như trong mấy bộ phim ngôn tình.
“Sao em lại không nói lời nào, em lên tiếng đi chứ, rốt cuộc em thích ai hơn?”
Chu Cảnh nghĩ một chút rồi lui một bước, ép dạ cầu toàn nói: “Nếu không em hôn tôi một cái đi.” Hắn chỉ chỉ miệng mình, “Như vậy tôi sẽ không ghen nữa, có thể suy sét cho phép em chơi với tụi nó.”
Thẩm Mặc cả mặt đỏ bừng, hai mắt nhắm chặt lại, Chu Cảnh đúng là Chu Cảnh, cậu biết ngay mà.
Chu Cảnh không buông tha, “Em thật sự không hôn?”
Không hôn!
Thẩm Mặc nghe vậy chỉ biết nhắm chặt mắt hơn, Chu Cảnh cười càng thêm đê tiện, một tay mò vào trong chăn không biết đã làm gì, tóm lại là Thẩm Mặc mở to đôi mắt ngập nước, một bộ thấy chết không sờn nhắm môi Chu Cảnh định chụt một phát cho xong chuyện. Ai ngờ vừa chạm vào đã bị hắn ấn ngã trên giường ngấu nghiến gặm cắn từ trong ra ngoài, nuốt không nhả xương.
Không khí đêm 29 tết thực nồng ấm, năm mới dần đến trong tiếng pháo nổ liên thanh.
—--
Hai đại nương dậy từ rất sớm bận rộn sửa soạn, chờ khi Chu Cảnh tỉnh thì phòng trong phòng ngoài đã cực kỳ ấm áp, hệ thống sưởi sớm đã được đốt lên.
Hắn quay lại nhìn tiểu phu lang đang ngủ ngon lành, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng như quả táo chín. Hắn cúi người hôn một cái lên má cậu, trong mắt là nhu tình vô hạn. Đây là tiểu phu lang của hắn, sự hiện diện của cậu đã khiến một linh hồn không nơi nương tựa từ dị thế phiêu bạt tới đây có chỗ dừng chân, sống chung một nhà với cậu, đây là năm đầu tiên đón tết cùng cậu, với hắn mà nói ý nghĩa đặc biệt không kém gì Thẩm Mặc.
Hắn nhẹ nhàng rời giường rửa mặt, vừa đi ra cửa đã thấy hai đại nương chào đón.
“Lão gia, chúc mừng năm mới!”
Chu Cảnh cười nói: “Chúc mừng năm mới.”
Kỷ đại nương nói: “Lão gia, thiếu gia đã sớm chờ ngài ở trong viện, pháp đã chuẩn bị xong rồi chỉ chờ ngài ra đốt thôi, ngài có muốn dọn bữa sáng lên luôn không? Hôm nay chúng ta có cháo thịt lợn rừng bằm nấu với hạt sen, rau cải cuộn thịt, bánh trứng chiên, canh tổ yến và thịt dê khô.”
Món ăn tết cũng phải chú ý có đôi có cặp, làm món ăn không thể để số lẻ. Vì bữa tối mới là tiệc chính nên hai bữa ban ngày chỉ làm đơn giản là được.
Chu Cảnh nói: “Ta đi đốt pháo với Tiểu Dự trước đã, hai người cứ hâm nóng thức ăn đi chờ Tiểu Mặc dậy rồi cùng nhau ăn. Đúng rồi, trước đừng mở cổng, đám hài tử tới chúc tết chờ Tiểu Mặc dậy thì cho vào, bánh kẹo chuẩn bị nhiều chút, nếu không đủ thì mau lấy thêm đừng để hài tử ăn không đủ.”
“Vâng, nô tỳ sẽ đi chuẩn bị.”
Chu Cảnh gật đầu nói: “Hôm nay ngày tết trong nhà này chỉ có vài người, không cần phân biệt nô tỳ hay chủ nhân, cùng ngồi vào bàn ăn chung cho náo nhiệt đi. Các ngươi cũng không cần kiêng dè, là ta đặc biệt cho phép.”
Thời đại này giai cấp chủ tớ phân biệt rất rạch ròi, đã đặt bút ký tên bán thân thì thậm chí còn không bằng súc sinh, chủ nhân nuôi súc sinh còn sợ chúng nó làm quá sức mà mệt chết, nhưng sinh tử của nô bộc lại tuỳ ý chủ nhân phán quyết. Dưới tình huống đó đừng nói là ngồi ăn chung bàn, có thể ăn thức ăn dư thừa của chủ nhân đã là đặc biệt được trọng dụng rồi.
Nhưng trong Chu gia không có ai là người khắt khe, trước giờ chủ nhân ăn gì, chỉ cần không phải thức ăn quá quý giá thì kẻ dưới đều được ăn giống như vậy.
Bây giờ ngày tết lại đặc biệt cho phép hai người được ngồi cùng bàn ăn chung, đây không chỉ đơn giản là một bữa ăn mà là sự tôn trọng, xem hai bà vẫn ngang hàng với người bình thường. Kỷ đại nương quỳ sụp xuống hai mắt đỏ lên, lại nghĩ tới tết không nên khóc tránh khiến chủ nhân không may mắn nên mới nhịn xuống.
Đám chó con ở phía sau Chu Cảnh bắt đầu gào khóc đòi ăn, Chu Cảnh như không nghe thấy nhanh chân bước ra khỏi nhà. Kỷ đại nương thấy vậy thì che miệng cười trộm, “Trương đại tỷ, mau lấy cho đám nhóc con này chút nước cơm ăn đi, miễn cho lát nữa tụi nó lại quấn lấy phu lang đòi ăn, lão gia nhìn thấy sẽ lại ghen cho mà xem.”
Trương đại nương nhớ đến ngày hôm qua Chu Cảnh tự dưng đi ghen với mấy con chó con cũng không nhịn được cười.
Chu Dự đã chơi một mình trong sân nửa ngày, mặc kệ đã trải qua bao nhiêu mài giũa thì từ trong xương cốt bé vẫn là trẻ con, tính ham chơi thỉnh thoảng sẽ bộc lộ. Bé đã sớm sắp xếp sẵn đống pháo trên mặt đất chờ Chu Cảnh ra cùng nhau đốt.
“Cha.”
Chu Cảnh hỏi bé: “Trước đây từng đốt pháo chưa?”
“Chưa, nhưng có nhìn thấy hài tử trong thôn đốt.”
Tay Chu Cảnh đang châm lửa hơi ngừng lại, sau đó cười nói: “Không sao, lát nữa đốt thì dùng mồi lửa này, sau đó chạy ra xa chút, dây pháo vừa cháy lập tức tránh đi, càng xa càng tốt, đừng để bị văng trúng.”
“Con đã biết rồi.” Chu Dự nóng lòng muốn thử nhận lấy mồi lửa, chờ Chu Cảnh châm cái thứ nhất bé liền bắt chước châm cái tiếp theo.
Bùm Bùm! Hai tiếng pháo nổ vang lên, tia pháo bắt vụt lên trời nở bung thành vô số tia sáng, lại vang lên vài tiếng bùm bùm, đây chính là âm thanh của tân niên.
Chu Cảnh cười ha ha khen: “Con giỏi lắm, phóng pháo cao như vậy, năm sau chắc chắn làm gì cũng sẽ trôi chảy.”
“Phụ thân cũng vậy.”
Hai cha con tiếp tục đốt pháo trong sân, một lát sau Kỷ đại nương ra gọi họ báo Thẩm Mặc đã dậy, mau đi vào ăn sáng, lúc này họ mới dừng tay.
Thẩm Mặc đang ngồi trước bàn ôm chó con chơi, nghe thấy tiếng bước chân của Chu Cảnh liền giật mình lập tức thả chó con xuống đất, ngồi thẳng lưng như chưa từng làm gì. Chó con vẫn quấn quanh chân cậu dụi dụi, cắn cắn ống quần, Thẩm Mặc cắn răng kiềm chế ra vẻ lạnh nhạt không quan tâm.
Chu Cảnh cố nén cười làm như không thấy con chó nhỏ đang ôm cứng lấy chân cậu, chỉ thản nhiên ngồi vào bàn. Hai đại nương cùng ngồi với chủ gia, lâm thời lại làm thêm hai món ăn là mộc nhĩ xào thịt và bồ câu hầm.
Ăn tết có nhiều điều cần chú ý, mỗi món ăn dọn lên dĩa đều phải đầy tràn, đại biểu cho năm sau làm ăn sung túc có thừa.
Ăn sáng xong xuôi, cổng lớn Chu gia chậm rãi mở rộng, thả cho đám hài tử trong thôn tiến vào đưa cát tường.
Vương gia thôn có phong tục vào ngày 30 tết nếu có nhiều hài tử tới nhà thì sẽ mang theo càng nhiều phúc, chứng tỏ năm sau nhà đó sẽ rất suôn sẻ, đồng thời trẻ con còn đại biểu cho hỷ sự, cụ thể là tăng thêm nhân khẩu, cho nên tới ngày này dù là nhà keo kiệt nhất thôn cũng sẽ chuẩn bị chút đồ ăn vặt cho đám nhỏ, không có tiền mua thì tự làm chút hạt dưa, tuyệt đối không để mấy đứa tay không đi về, tránh cho lây nhiễm không vui. Đương nhiên nếu có nhà nào đó đặc biệt nghèo không chuẩn bị nổi đồ ăn vặt thì người nhà bọn nhỏ sẽ đặc biệt dặn dò không cần tới, vì dù có tới cũng không có gì ăn.
Sáng sớm ngày 30, nhà nào có hài tử đều thả cho chúng nó tụ tập đi khắp thôn tới từng nhà chúc tết. Nói vài câu cát lợi liền lấy được bánh kẹo hoặc vài loại thức ăn khác mang về ăn vặt đêm 30, thậm chí là đủ ăn trong mấy ngày đầu năm sau.
Tiểu hài tử rất thích không khí tết, vì để mang về càng nhiều đồ ăn vặt mà người lớn còn cố ý chuẩn bị cho đứa nhỏ hai cái túi vải to. Thường bọn nhỏ đi một vòng từ đầu tới cuối thôn là có thể đựng đầy, đủ để ăn trong vài ngày.
Năm nay đám hài tử trong Vương gia thôn không cần người lớn dặn dò đã dành sự ưu tiên cao nhất cho Chu gia. Bây giờ cả thôn đều biết Chu gia cực kỳ có tiền, mới hôm qua thôi họ đã mua cả một con lợn rừng ăn tết. Thịt lợn rừng đắt hơn lợn nuôi, họ mua một con to như vậy sợ là qua tháng giêng cũng ăn chưa xong, lại còn là ngày nào cũng ăn. Bọn nhỏ đều biết thịt lợn ăn rất ngon, nhắc tới đã thèm đến chảy nước miếng, lại nghe cha mẹ nói năm nay trong nhà có thể mua được thịt đều là nhờ Chu lão gia. Nếu không phải Chu gia mở xưởng để họ tới làm công mà chỉ trông chờ vào trồng trọt thì không chừng bây giờ chẳng còn lòng dạ nào mà tết với chả nhất.
Chính vì vậy nên bọn nhỏ suy ra đến Chu gia nhất định có thể kiếm được càng nhiều đồ ăn vặt, từ sáng sớm đã ngồi chầu chực ngoài cổng lớn. Cơ mà chờ mãi a chờ, hết đứng lại ngồi mà Chu gia vẫn chưa mở cổng, bọn nhỏ sốt ruột đến vò đầu bứt tai, nếu không phải cổng Chu gia làm bằng sắt vừa chắc vừa cao tông không nổi thì chắc tụi nó đã trèo vào rồi. Có vài đứa nhóc không hiểu chuyện, chờ mãi hết kiên nhẫn liền tới gõ cổng, các đại nương không mở chỉ đáp, “Trong nhà đang nhiều việc, hai vị chủ nhân đang bận cúng bái tổ tiên, chờ xong việc rồi sẽ mở cổng cho mấy đứa vào.”
Lời này bọn nhỏ không biết thật giả, nhưng người Vương gia thôn đều biết Chu gia làm gì có tổ tiên để mà bái tế. Chu Cảnh đều đã từ mặt Vương gia, cha mẹ không nhận, còn bái tổ tiên nào nữa?
Bọn nhỏ chỉ có thể chạy tới những nhà khác trước, dạo một vòng cả thôn xong rốt cuộc Chu gia đã mở cổng, bọn nhỏ ào vào như đám chim non về tổ.