Chương 73: Thịt lợn rừng

Nhà Chu gia ở Vương gia thôn đã được Kỷ đại nương quét tước rất sạch sẽ, không hề nhìn ra đã hơn nửa năm không có ai ở. Vừa mở cửa ra một luồng nhiệt khí đã đập vào mặt, không khí bên trong cực kỳ ấm áp, Chu Cảnh và Thẩm Mặc chỉ kịp thay ra bộ trường bào hơi mỏng hơn chút đã bắt đầu bận lu bù.

Rất nhiều người mấy ngày trước không kịp tới Chu gia tặng lễ nên đều tranh thủ hôm nay 29 sai gia nhân tới tặng, họ đầu tiên là tới tiệm Ngộ Kiến, lại biết được Chu Cảnh đã về thôn đón tết, thế là tiếp tục bò không dừng bước đánh xe tới Vương gia thôn. Vậy cũng còn đỡ, bảo Kỷ đại nương thu rồi đáp lễ là được. Nhưng cố tình còn rất nhiều người thậm chí Chu Cảnh còn không nhớ tên, chỉ là sơ giao mà cũng nhân hôm nay tới bái phỏng, Chu Cảnh chỉ đành dựa vào lễ của đối phương định ra danh sách quà đáp lễ rồi phái người ra ngoài mua gấp.

Còn có một bộ phận người đến từ Vương gia thôn, bọn họ cảm tạ Chu gia đã cung cấp công việc cho họ kiếm sống, để báo đáp họ xách theo mấy rổ trứng mà gà trong nhà đẻ, ít dưa chua nhà muối… Mặc kệ là nhiều hay ít, đều là tâm ý của họ.

Chu Cảnh hoàn toàn không nhận lễ của người trong thôn, cũng không gặp mặt, nếu không sợ là tới năm sau cũng chưa tiếp khách xong. May mà cổng tường Chu gia không xây theo phong cách thông thường mà là xây cao lên, đã ngăn chặn tất cả ánh mắt người bên ngoài muốn nhìn vào bên trong.

Thẩm Lâm đang mang thai, Thẩm Mặc vốn định giữ cậu lại nhà mình ăn hết miễn cho cậu nhọc lòng việc nhà, động tới thai khí. Nhưng Thẩm Lâm rốt cuộc đã thành thân, là phu lang của Vương gia. Hai ông bà cụ bên kia liên tục giục cậu về bên đó ăn tết, Thẩm Lâm cũng không thể không đi nên cố tình tranh thủ ngày 29 qua Chu gia, ở lại chơi với Thẩm Mặc một ngày cuối năm rồi tối lại phải về nhà chồng.

Đây là lần đầu tiên huynh đệ hai người không ăn tết cùng nhau, vô luận là Thẩm Mặc hay Thẩm Lâm trong lòng đều không dễ chịu, có chút chua xót, vành mắt phiếm hồng.

“Năm nay là năm đầu đệ ăn tết với nhà chồng, nhớ đừng để bản thân bị mệt nhưng mà cũng cần biểu hiện tốt, dù đúng dù sai cũng đừng tranh cãi với người lớn, càng đừng mâu thuẫn với chị em dâu. Chỉ vài ngày thôi, nhường nhịn một chút là qua ấy mà.” Thẩm Mặc lo lắng cho Thẩm Lâm, liên tục tận tình khuyên bảo, nói tràng giang đại hải khiến cậu không có chỗ chen vào. Thẩm Mặc đang dặn dò thì đảo mắt qua cái bụng to của đệ đệ, lại rối rắm. “Nhưng… cũng không thể nhịn quá, trong bụng đệ còn hài tử đó, đừng để ảnh hưởng tới tâm tình rồi lây cho đứa bé. Ài, nếu như đệ ở lại đây ăn tết thì tốt quá rồi, đỡ biết bao nhiêu là phiền phức, chỗ ta có hai đại nương cũng tiện chiếu cố đệ.”

Vương Nhân vội nói: “Đại ca yên tâm, ta sẽ chăm sóc Tiểu Lâm thật tốt mà. Ta đã nói trước với cha mẹ bên đó rồi, sẽ không sai Tiểu Lâm làm gì đâu, còn hai vị tẩu tử thì không hay ở cùng nhau, chỉ là về nhà đón năm mới vài ngày, không tới nỗi không cho ta mặt mũi. Huống hồ hai ca ca ta đều đang làm công trong xưởng, huynh yên tâm đi, sẽ không có ai ăn hϊếp Tiểu Lâm đâu.”

Nghe Vương Nhân đảm bảo như thế Thẩm Mặc mới hơi yên lòng.

Mấy người ngồi trong phòng trò chuyện, Kỷ đại nương tiến vào thông báo, “Lão gia phu lang, bên ngoài có hán tử đưa tới một con lợn rừng to hỏi nhà ta muốn mua hay không?”

“Lợn rừng?” Thẩm Mặc hỏi: “Hiện giờ trong núi đã đóng băng rồi, thôn dân còn không dám vào sao lại săn được lợn rừng?”

Mấy người đều không ai giải thích được, Chu Cảnh nói: “Nhắc đến mới nhớ ta còn chưa được ăn thịt lợn rừng đâu, vừa đúng dịp mua một con làm sủi cảo ăn tết cũng được, lại chia cho tiểu đệ một ít mang qua nhà bên đó, còn dư lại thì trữ trong hầm băng ăn dần. Qua tháng giêng có thể dùng thịt lợn rừng làm lạp xưởng, mỗi cân tăng giá lên 5 văn nhất định vẫn có người mua, năm mới mà ăn ngon xem như lấy may mắn.”

Ở hiện đại lợn rừng chính là động vật được bảo vệ, nếu muốn ăn thì còn phải xem đủ tiền đủ quyền chạy án hay không.

Thẩm Mặc vừa nghe Chu Cảnh nói chưa từng ăn thịt lợn rừng liền lập tức bày tỏ muốn mua. Hai người bọn họ hưng phấn thương lượng mà không chú ý tới thần sắc cổ quái của Vương Nhân.

Dựa núi ăn núi, phía sau Vương gia thôn có một ngọn núi, những năm mùa màng không tốt nhờ ngọn núi này mà bao nhiêu người đã được nuôi sống. Trong thôn có vài nhà nghèo không mua nổi thịt, có lúc thèm không chịu nổi liền tập hợp lại thành một nhóm tự phát đi sâu vào rừng săn lợn rừng, trong đội tất nhiên phải có vài hán tử biết chút công phu quyền cước. Đôi khi đi một lần ba năm ngày, đúng là săn được thật.

Thường một con lợn rừng đều nặng trên dưới 100kg, con to thậm chí còn gần 150kg, chia ra mỗi hán tử có thể nhận được hai, ba mươi cân. Nhưng thịt lợn vào mùa hè không giữ được lâu nên họ đều ăn luôn, ăn không hết thì bán cho người cùng thôn. Thông thường một năm có thể ăn được hai ba lần như vậy.

Cho nên phần lớn người Vương gia thôn đều đã từng ăn qua thịt lợn rừng, nhưng vừa rồi Chu Cảnh khẳng định chưa từng được ăn, trong khi rõ ràng Vương Nhân đã từng thấy hắn mua.

Vương Nhân chuyển động thân mình há miệng định nói gì đó, Thẩm Lâm ngồi bên cạnh lại đột nhiên nắm tay hắn lại. Vương Nhân nhìn qua, thấy cậu khẽ lắc đầu. Tuy trong đầu hắn tràn ngập dấu chấm hỏi nhưng rốt cuộc không hỏi ra miệng.

Khi mấy người Chu gia mở cổng ra ngoài thì phát hiện người mang lợn rừng tới là một hán tử lạ mặt, không phải người Vương gia thôn, tự xưng họ Hà, tên là Hà Tây, là một thợ săn ở thôn bên cạnh.

Nhà y vài năm trước vì chạy nạn nên lưu lạc tới Liễu Trấn. Vì là dân ngoại lai nên không có đất, cũng không mua nổi đất mà xây nhà, cuối cùng được thôn trưởng phân cho một mảnh đất trống ở rất xa thôn. Đối với hoàn cảnh Hà gia bấy giờ, tuy ở xa thôn có nhiều bất tiện nhưng đất lại rẻ hơn trong thôn rất nhiều.

Cũng may Hà gia có nhiều hán tử, khi đó trong nhà đã có ba đứa con trai mười mấy tuổi, lớn lên đều cao to lực lưỡng, có thể sử dụng cung tên, lại nuôi thêm một con chó săn hung mãnh thông minh, tự nó cũng có thể săn được ít động vật nhỏ. Nhờ vậy mà cuộc sống của họ không tính là quá khó khăn.

Có lẽ năm nay mưa to khiến mùa màng thu hoạch không tốt, có thể suy ra cây cối trên núi cũng bị ảnh hưởng, tới mùa đông lợn rừng ăn không đủ, đói không chịu nổi nên mới mò xuống gần thôn kiếm ăn.

Mấy ngày nay vừa lúc là thời điểm mọi người đi mua sắm tết, dù là nhà nghèo cũng vẫn cố gắng mua chút ít cho có không khí. Cha của Hà Tây bảo mấy đứa con trai dẫn theo vợ con đi lên trấn trên, dù không mua được gì thì xem như đi dạo giải sầu vầy, tết nhất nên thả lỏng tâm tình.

Ba hán tử Hà gia liền nghe lời dẫn vợ con lên dạo trấn trên, để lại cha Hà và mẹ Hà ở nhà. Đúng lúc này lại có con lợn rừng đói bụng xuống núi kiếm ăn ở gần nhà họ. Lợn rừng dã tính nặng, vừa xuống núi liền đả thương người, cha Hà thấy vậy liền lôi dụng cụ săn bắn ra chống lại lợn rừng.

Nhưng một ông lão đã hơn 50 tuổi làm sao có thể đối đầu trực diện với lợn rừng, nhất là còn phải bảo vệ mẹ Hà, không để nó chuyển mũi tấn công sang bà. Dù có một con chó săn lớn ở bên cạnh hỗ trợ nhưng cha Hà vẫn không tránh khỏi bị lợn rừng húc bị thương. Không biết ông bị đυ.ng trúng chỗ nào mà lập tức phun ra một ngụm máu.

Ngụm máu này của cha Hà đã khiến con chó săn bị kí©h thí©ɧ, con chó này cực kỳ thông minh linh tính, từ lúc nó mới là chó con đã được cha Hà đào từ trong tuyết ra cứu, nếu không sớm đã đông chết. Sau đó nó vẫn luôn đi theo cha Hà vào núi săn bắt, rất biết bảo vệ chủ. Lần này thấy chủ bị thương nó như phát điên xông lên như mũi tên lăn lộn với con lợn rừng.

Chó săn ngắm chuẩn há miệng một ngụm cắn vào chân sau của lợn rừng, răng nanh nhọn dài đâm sâu vào thịt, dù lợn rừng vùng vẫy dẫm đạp thế nào cũng quyết không nhả, tới khi nó kiệt sức không vùng vẫy được nữa thì chân sau đã bị chó cắn què. Cũng may đúng lúc này mấy đứa con trai hà gia trở về, vừa thấy vũng máu đỏ trên nền tuyết trắng mấy nữ nhân thiếu chút bị dọa ngất. Nhóm hán tử chia nhau người đi đối phó lợn rừng người đi kiểm tra thương thế cha Hà. Vạn hạnh là tuy cha Hà phun ra một ngụm máu nhưng nội tạng không bị thương, trên người không có gì trở ngại. Ngược lại là con chó săn lại bị trọng thương, trên người nó đầy vết thương lớn nhỏ, có chỗ còn sâu thấy xương.

Cha Hà thường ngày một văn tiền hận không thể bẻ làm bốn mà tiêu, lần này lại dứt khoát lấy ra 2 lượng bạc ôm chó săn lên trấn tìm y quán chữa trị. Người bị thương cần dùng thuốc gì vừa đắp vừa uống ông đều không ngại mua về cho nó dùng, mỗi ngày còn đút đồ ăn bồi bổ, sắc thuốc đút cho nó uống. Cuối cùng chó săn vậy mà thật sự khoẻ lại như kỳ tích.

“Chu lão gia, Chu phu lang, lợn rừng này mới gϊếŧ được khoảng 4, 5 ngày. Ta đoán có lẽ ngài sẽ thích món dân dã nên đã tới đây vài lần, có điều ngài vẫn chưa trở về. Hôm nay nghe nói ngài về thôn liền mang ngay qua đây.”

Chu Cảnh đi vòng quanh lợn rừng một vòng, con lợn này có chút gầy, nhưng so với lợn nhà nuôi đã to hơn không ít rồi.

“Thịt lợn ở trấn trên giá 25 văn một cân ba chỉ, 20 văn một cân thịt nạc, ta sẽ tính toàn bộ giá 25 văn cho ngươi không phân biệt ba chỉ hay nạc, ngươi xem thế nào?”

Hà Tây căn bản không ngờ sẽ bán được cái giá này, dù y có chở lên bán cho tửu lâu trấn trên thì cao nhất cũng chỉ tính 22 văn là cùng. Khó trách lúc làm thịt lợn người khác đều khuyên y đừng bán vội, có thể qua Chu gia hỏi thăm trước xem họ có mua không. Họ bảo Chu lão gia không giống những thương nhân khác, là một người rất thiện tâm.

“Cảm ơn Chu lão gia.” Hà Tây cảm kích nói: “Nếu trong nhà lão gia không có ai biết mổ lợn thì ta có thể ở lại hỗ trợ.”

“Vậy phiền ngươi.”

Lợn rừng được đưa đến chỗ chế biến lạp xưởng, bên trong có sẵn đầy đủ các dụng cụ xử lý. Hà Tây chọn ra hai con dao thuận tay để xẻ thịt lợn rừng, da lột xuống để một bên, từng khối thịt đều được Hà Tây phân loại rất gọn gàng lưu loát.

Chu Cảnh nhìn vậy rất vừa lòng, thoải mái trả tiền, còn cho thêm 30 văn tiền công làm thịt.

Vuốt vuốt bạc trong tay, nhiều hơn so với y dự tính, Hà Tây rốt cuộc đã tin lời người trong thôn nói, y áp xuống không nỡ trong mắt, cắn răng nói: “Chu lão gia, ta thấy ngài có hai xưởng làm công nhưng không nuôi chó giữ nhà, nếu buổi tối có động tĩnh gì cũng sẽ không có ai cảnh báo. Ngài xem có cần mấy con chó săn không?”

Hà Tây tựa như sợ Chu Cảnh từ chối liền vội giải thích: “Nhà ta có mấy con chó nhỏ đều là do con chó săn lớn sinh, nó rất là lợi hại, từ nhỏ đến lớn đã đi theo cha ta săn thú, lần này có thể gϊếŧ được con lợn rừng này không thể không kể công của nó. Hơn nữa nó trung tâʍ ɦộ chủ, chó con do nó sinh ra nhất định sẽ không kém hơn nó, rất thích hợp để nuôi giữ nhà.”

Nuôi mấy con chó săn giữ xưởng đúng là thứ Chu Cảnh cần, có chuyện gì cũng có thể phát hiện kịp thời, nhanh chóng báo động cho người biết.

“Thợ săn như các ngươi coi trọng nhất là chó săn, sao không để lại nuôi mà lại muốn bán?”

Hà Tây mấp máy môi bất đắc dĩ đáp: “Vốn chúng ta cũng định giữ lại nuôi, nhà ta có ba anh em mỗi người nuôi một con, còn một con để lại cho cha mẹ. Nhưng lần này lợn rừng xuống núi tấn công khiến nhà ta tổn thất thảm trọng, tiền khám bệnh cho cha ta và chó săn gần như hết tốn hết nửa gia tài rồi, lại nuôi thêm nhiều miệng ăn như vậy sợ là lo không xuể, cho nên chúng ta định chỉ giữ lại một con thôi, còn lại đều bán. Đương nhiên, nếu như Chu lão gia muốn mua thì ngài có thể chọn trước, con nào ngài không cần chúng ta sẽ mang về nuôi.”

“Bao nhiêu tiền một con?”

“Ý của cha ta là nếu ngài muốn nuôi thì chỉ cần cho chúng ăn uống đầy đủ, có chỗ ở ấm áp là được, chúng ta không cần tiền.” Hà Tây vội nói.

Đúng là thật lòng muốn tốt cho chúng nó a.

“Được, chó nhà ngươi ta muốn, ngươi có thời gian thì mang chúng tới đây là được, ta sẽ ở lại thôn tới mùng bảy.”