Thật ra Tưởng gia vốn không cần mua gì sắm tết cả vì Tưởng Vĩ và Tưởng Thị đều làm công cho Chu gia, đồ tết hai người nhận được đã dư dả rồi. Tưởng Vĩ muốn mua thêm là do hắn vừa được thưởng thêm, hắn định mua chút bánh kẹo đồ ngọt, dù sao nhà mình đã cay đắng cả năm rồi.
Đồ ăn vặt có vài loại, bánh kẹo và điểm tâm, điểm tâm vốn đắt mà còn không nhiều như bánh kẹo, Tưởng Vĩ dẫn Tưởng Thị ra chợ tết chủ yếu là muốn mua chút bánh kẹo về.
Tuy rằng đa số cửa hàng đã đóng cửa nhưng những người bán hàng rong vẫn còn khá nhiều. Tưởng gia đã lo liệu cho tết ổn thoả nên không vội trở về, hai người thong thả đi dạo phố. Đây là lần đầu tiên Tưởng Vĩ dẫn Tưởng Thị đi dạo phố, đặc biệt là với thân phận đương gia, từ trong ra ngoài đều toát ra vẻ hưng phấn khó nhịn.
Đi đi dừng dừng một hồi, lướt qua từng sạp nhỏ, tuy xem nhiều mua ít nhưng không hề ảnh hưởng tới tâm tình hai người.
Cả hai tới trước một sạp hàng bán đồ trang sức, chủ sạp cầm một cây trâm bạc đưa cho họ xem.
“Vị khách nhân này, ngài xem cây trâm bạc này đẹp lắm nè, nó được điêu khắc hình hoa mẫu đơn nở rộ, rất xứng với phu nhân ngài. Ngài xem trên đầu phu nhân ngài đang thiếu một cây trâm thế này, không bằng mua tặng phu nhân đi.”
Tưởng Vĩ nhìn trên đầu Tưởng Thị chỉ dùng sợi dây vải buộc tóc, một chút trang sức cũng không có. Mà cây trâm kia đúng là rất xinh đẹp, hắn liền động tâm.
Hắn hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Vốn là 400 văn, nhưng đã sắp tết rồi ta liền lấy rẻ vậy, ngài đưa 350 văn là được.”
Tưởng Vĩ hỏi: “Nặng bao nhiêu?”
“Hơn 3 chỉ.”
Một lượng bạc là 1000 văn tiền, tính trọng lượng là 10 chỉ, ba chỉ trị giá 300 văn, thêm cả tiền chế tác nữa cho nên cái giá này có thể chấp nhận được.
Tưởng Thị nhìn ra Tưởng Vĩ động tâm, định bỏ tiền mua cho nàng liền vội đè tay hắn lại, đang muốn khuyên hắn hơn 300 văn đủ cho cả nhà chi tiêu trong một tháng, bên cạnh lại đột nhiên truyền tới giọng nữ bén nhọn chói tai.
“Người buôn bán nhỏ ánh mắt đúng là cũng chẳng tốt được bao nhiêu, nhìn hai người này có khả năng mua nổi sao?”
Tưởng Vĩ và Tưởng Thị cũng quay đầu nhìn lại, người tới là Mạnh Thị, thật sự là oan hồn bất tán, oan gia ngõ hẹp mà, sao đi tới đâu cũng đυ.ng tới không biết.
Từ hôm Tưởng Vĩ vì bảo vệ Tưởng Thị mà đuổi Mạnh Thị ra khỏi nhà, Mạnh Thị liền oán hận Tưởng Vĩ không thôi, nàng đơn phương tức giận với hắn, cố tình không hỏi han, không thèm nghe bất cứ chuyện gì có liên quan tới Tưởng gia nữa, cho nên hiện tại nàng không biết Tưởng gia đã trả hết nợ nần, hơn nữa còn mua được căn nhà to hơn cả căn cũ, càng không biết Tưởng Vĩ và Tưởng Thị đều đang làm công cho Chu gia. Nàng dựa theo ấn tượng cũ vẫn cho rằng không có ông chủ nào nguyện ý thuê người như hắn, hai người này nhất định nghèo vẫn hoàn nghèo, ăn còn không đủ nói chi mua trang sức.
Mạnh Thị không thay đổi thói chanh chua, châm chọc nói: “Ta nói cho ngươi biết, nữ nhân này chính là cái đồ sao chổi, dính phải nàng thì dù có núi vàng núi bạc cũng bị tán cho bằng hết. Hán tử này vì cô ta mà ôm một đống nợ không nói, ngay cả nhà cũng bán, bây giờ đang thuê căn nhà ọp ẹp ở đầu phố tây, ngươi cảm thấy họ có khả năng bỏ ra hơn 300 văn tiền mua cây trâm kia sao. Nếu như có tiền thì mẹ chồng cô ta đã không phải ngày ngày ra chợ nhặt rau củ nát về ăn đỡ, đã sớm ăn thịt cá rồi.”
Chủ sạp nhìn Tưởng Vĩ và Tưởng Thị ánh mắt lóe lóe, thật ra y không tin lời Mạnh Thị lắm, y làm buôn bán đã lâu, tuy chỉ là sạp hàng nhỏ nhưng vẫn có bản lĩnh liếc mắt là nhìn ra người nào mua nổi người nào không.
Tỷ như người trước mắt này, nữ nhân này vừa mở miệng đã châm chọc người khác còn bản thân ra vẻ cao cao tại thượng, y phục nàng tuy lành lặn không có vết vá nhưng rõ ràng đã giặt đến trắng bệch. Hôm nay đã là 29 tết rồi, nhà nào có quần áo mới đều hận không thể mặc hết lên người, dù không có đồ mới thì cũng phải mặc vào bộ đẹp nhất. Nhìn nữ nhân này xem ra chẳng sống tốt như bề ngoài.
Nhưng còn hai người bị châm chọc kia thì sao, trên người rõ ràng mặc đồ mới, nhìn qua là biết vừa được may xong. Gia đình có thể may quần áo ăn tết thì tuyệt đối không phải nghèo kiết hủ lậu như nữ nhân kia nói, cho nên lời nàng ta chủ sạp không hề tin.
Tâm tư của Mạnh Thị đối với Tưởng Vĩ Tưởng Thị vẫn luôn biết. Trước kia nàng không nguyện ý sống chung với Tưởng Vĩ nên chưa từng để trong lòng. Nhưng bây giờ đã bất đồng, nàng là vợ của Tưởng Vĩ, hai người đã là người một nhà, nàng không cho phép người khác mơ tưởng tới đương gia nhà mình nữa.
Nàng nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay Tưởng Vĩ, ngăn hắn khắc khẩu với một phụ nhân miễn cho mất khí độ hán tử, nhưng cục tức này nàng cũng không dễ dàng nuốt xuống.
Tưởng Thị không thèm liếc mắt tới Mạnh Thị tựa như nàng ta chỉ là không khí, càng không quan tâm tới lời châm chọc, chỉ nhìn Tưởng Vĩ cười nói: “Đương gia, ta rất thích cây trâm này, huynh mua tặng ta được không?”
Tưởng Vĩ vốn đang lo lắng nếu Tưởng Thị không chịu nhận thì phải khuyên nàng như thế nào, lúc này lại nghe Tưởng Thị chủ động muốn mình mua, hắn bỗng chốc vui đến quăng Mạnh Thị ra sau đầu.
“Được được, ta mua cho nàng.”
Tưởng Vĩ dứt khoát đáp ứng đã khiến Mạnh Thị rớt cằm xuống đất, hai mắt trừng lớn nhìn Tưởng Vĩ như đồ điên, “Tưởng đại ca, ngươi đến tột cùng bị cô ta bỏ bùa gì vậy, nhà huynh tới ăn còn không đủ mà dám mua trâm bạc cho cô ta?”
Tưởng Vĩ hiểu tâm tư của Tưởng Thị nên mặc kệ nàng ta, hắn không quan tâm tới gì khác chỉ nhận lấy cây trâm từ tay chủ sạp.
Tưởng Thị ngọt ngào cười: “Đương gia, huynh cài lên cho ta đi, xem có đẹp không.”
Tưởng Vĩ vội đặt túi giấy xách trong tay lên sạp để rảnh tay cài trâm lên cho Tưởng Thị.
Túi giấy không lớn lắm nhưng đựng đầy bánh kẹo, Mạnh Thị vừa nhìn đã choáng váng, nàng nhận ra đây là bánh của một cửa hàng rất có tiếng ở trong trấn, trên túi giấy có tên của tiệm họ. Tưởng gia rõ ràng đã tới tình cảnh phải đi nhặt nhạnh đồ thừa ngoài chợ ăn, sao lại có thể mua được bánh kẹo đắt tiền thế này, lại mua cả bao, hơn nữa Tưởng Vĩ còn mua cả trâm bạc cho Tưởng Thị.
Đầu óc Mạnh Thị lúc này đã bị kí©h thí©ɧ đến ngẩn người nên không chú ý tới y phục mới trên người Tưởng Thị và Tưởng Vĩ. Nàng vẫn cố chấp cho rằng Tưởng gia nghèo, Tưởng Vĩ chỉ đang phùng má giả làm người mập.
Nàng chống nạnh mắng: “Tưởng Thị, cô là cái đồ sao chổi, Tưởng gia đã bị cô hại cho cơm không có mà ăn, vậy mà cô còn bắt Tưởng đại ca mua trâm bạc cho cô, cô có còn biết xấu hổ hay không vậy?”
Lúc này tới chủ sạp cũng nhịn hết nổi, khách sộp đã sắp trả tiền rồi mà từ đâu nhảy ra một mụ đàn bà chanh chua gây rối, muốn phá sinh ý của y sao?
Chủ sạp lập tức thay Tưởng Vĩ mắng lại: “Ta xem ngươi mới là sao chổi ấy, nhà ai mà cưới ngươi về làm vợ nhất định xui tận mạng, không lo giữ phẩm hạnh đi lại cứ chõ mũi vào chuyện nhà hán tử khác, có biết xấu hổ hay không?”
“Hơn nữa ta thấy ngươi không chỉ không biết xấu hổ mà đầu óc cũng không minh mẫn đi, ngươi xem xem ngươi đang mặc cái gì còn phu thê người ta mặc cái gì. Nhìn kỹ đi, rõ ràng là y phục mới may đó, còn quần áo ngươi chắc mấy năm rồi nhỉ, vậy mà còn không biết xấu hổ chê người ta nghèo không đủ ăn, ta thấy là ngươi nghèo mới đúng, không đủ ăn cho nên não cũng không phát triển nổi. Nếu không làm sao lại đem chuyện phát sinh trên người mình phán đoán áp đặt cho người khác.”
Chủ sạp mắng một hơi liên tục, rốt cuộc đã mắng cho Mạnh Thị tỉnh táo. Nãy giờ nàng vẫn chỉ chăm chăm châm chọc nhằm khiến hai người kia mất mặt nên chưa từng để ý tới quần áo của họ, bây giờ cuối cùng nàng đã thấy rõ ràng váy áo của Tưởng Thị vừa mới mà màu sắc vừa tươi đẹp, khác hoàn toàn với dáng vẻ bần hàn lúc trước.
Loại vải màu sắc xinh đẹp tươi sáng này chỉ có tiệm vải Ngộ Kiến mới nhuộm ra được, mà vải của họ dù là vải thô thôi thì một thước cũng đã đắt hơn vài văn so với nhà khác, thông thường chỉ khi trong nhà có hỉ sự mới nỡ bỏ tiền ra mua loại vải xinh đẹp này, còn không đều mua ở chỗ rẻ, dù sao chất lượng cũng như nhau cả.
Nhưng hiện giờ Tưởng Vĩ và Tưởng Thị vậy mà lại vung tay hoang phí như thế, mua cả vải ở Ngộ Kiến may quần áo. Nhưng mà gia cảnh Tưởng gia rõ ràng…
Mạnh Thị không tin lắc đầu lẩm bẩm: “Chuyện này không có khả năng…… Tuyệt đối không có khả năng…… Tưởng gia đã nghèo tới nỗi bán nhà cơ mà……”
“Nàng không phải nói đi mua thịt heo sao, sao lại chạy tới đây?” Đương gia của Mạnh Thị, Mạnh Đại Lang đang đi về phía Mạnh Thị, y và Mạnh Thị đã hẹn nhau một người đi mua thịt một người mua gạo lức, không ngờ lúc y mua gạo xong đứng chờ một hồi vẫn không thấy bóng dáng Mạnh Thị. Y không yên tâm nên bèn chạy đi tìm, không ngờ lại thấy Mạnh Thị đứng trước sạp trang sức.
Mạnh Đại Lang đi lại gần đã nhìn thấy phu thê Tưởng Vĩ, thật sự là y phục họ đang mặc có phần chói mắt, người đi qua lại ai cũng không khỏi quái lại nhìn thêm vài lần. Cũng không biết mắt mũi Mạnh Thị thế nào lại nhìn không ra.
Mạnh Đại Lang kinh hỉ tiến lên quen thuộc vỗ vai Tưởng Vĩ. Hai người từ nhỏ đã là bạn cùng chơi với nhau, lớn lên lại bận rộn sinh kế nên không còn hay gặp nữa.
“Tưởng Vĩ, tiểu tử ngươi giờ có bản lĩnh gớm nhỉ. Ta đều nghe người khác nói rồi, ngươi không những đã trả hết nợ mà còn mua được nhà to hơn cả nhà cũ. Hôm trước ta mới gặp Tưởng đại nương, bà ấy bảo ngươi và em dâu đều đang làm công ở Chu gia, đến tết còn được thưởng 100 cân gạo và bột ngô, còn thêm 15 cân thịt heo, đúng là rất có tiền đồ!”
Tưởng Vĩ cười nói: “Chẳng qua may mắn gặp được gia chủ tốt mà thôi, có gì mà bản lĩnh chứ.”
Mạnh Đại Lang lại chậc chậc hai tiếng, “Huynh đệ, vận khí tốt cũng là một loại bản lĩnh. Không nói cái khác nhưng hôm nào có dịp ngươi hỏi thăm giúp ta một tiếng thế nào, nếu như bên đó còn thiếu người thì giới thiệu ta vào làm nữa, ngươi cũng biết ta rất chịu được khổ, đúng rồi còn cả chị dâu ngươi nữa, tay nghề thêu của nàng cũng không tồi đâu, ngày thường nàng ấy thêu khăn bán cũng được kha khá.”
Tưởng Vĩ không nhắc tới chuyện vừa rồi, chỉ gật đầu, “Được, nếu bên kia cần người làm ta sẽ đề cử ngươi, có gì sẽ báo với ngươi.”
“Vậy được, ta chờ tin tốt của ngươi.”
Tưởng Vĩ đưa 350 văn tiền cho ông chủ sạp, lại nói với Mạnh Đại Lang: “Trong nhà còn chuyện ta về trước đây, có thời gian tới nhà của ta uống chén rượu.”
“Được, vậy ta không khách khí đâu.” Nhìn bóng dáng Tưởng Vĩ và Tưởng Thị rời đi, Mạnh Đại Lang mới cảm khái nói: “Chẳng qua chỉ mới mấy tháng mà Tưởng gia lại phất liên rồi, nhà mua mới còn to rộng hơn nhà cũ, ngày tháng sau này sẽ sáng sủa hơn trước nữa.”
Mạnh Thị mấp máy môi vài lần mới tìm lại được thanh âm, cẩn thận nghe còn có chút run rẩy, “Tưởng gia sao bỗng dưng lại phất lên được vậy, chẳng phải họ còn nợ vài chục lượng sao? Trả xong khi nào sao ta không biết?”
Mạnh Đại Lang liếc nàng một cái, “Nàng không phải không muốn nghe chuyện nhà họ sao?”
Là chính nàng nói không muốn nghe, nhưng nàng không ngờ Tưởng gia vậy mà còn có thể lật mình.
“Nhưng… nhưng nhà hắn nợ nhiều tiền như thế, Tưởng Vĩ lại là người thọt chân, làm sao có thể kiếm được đủ tiền trả nợ mua nhà?”
Nhắc tới đây Mạnh Đại Lang lại lần nữa thở dài cảm thán, “Nói Tưởng Vĩ vận khí tốt đúng là không phải quá mà, lúc trước mua một nữ nhân về ai cũng cho rằng đầu óc hắn không bình thường, vì cô ta mà ngay cả gia sản cũng tán luôn, những tưởng đời này của hắn toang rồi, nhưng đúng là chưa tới 30 chưa phải tết. Nữ nhân kia không ngờ lại bị hắn làm cho cảm động, nguyện ý sống chúng với hắn, khiến ai cũng không ngờ là cô ta mới là người có bản lĩnh chân chính. Bằng vào tay nghề thêu được Chu gia chiêu vào làm công, mới nửa năm đã kiếm được 50 lượng lại còn giới thiệu cho Tưởng Vĩ cũng tới Chu gia làm công. Hai người họ không tính tiền công, nghe nói còn vì làm tốt mà được Chu gia thưởng cho hơn 30 lượng. Nàng nói xem ánh mắt Tưởng Vĩ có phải rất tốt hay không! Khó trách hắn lúc trước hắn mặc kệ cha mẹ khuyên cũng một lòng ôn nhu săn sóc nữ nhân kia, thì ra người ta là nữ nhân có bản lĩnh, trách không được.”
Tưởng Thị chỉ là một phụ nhân mà chỉ ngắn ngủi vài tháng đã kiếm được bảy, tám mươi lượng? Nợ của Tưởng gia là nàng ta trả, nhà của Tưởng gia là nàng ta mua? Điều này…… sao có thể chứ…… Nhưng sự thật đã bày ra trước mắt khiến Mạnh Thị không thể không tin. Bỗng dưng nàng rơi lệ đầy mặt.
Có lẽ là đã hoàn toàn hết hy vọng đối với Tưởng Vĩ, lại có lẽ rốt cuộc đã hiểu khác biệt giữa mình và Tưởng Thị là một trời một vực. Nàng có lẽ cả đời này cũng không kiếm được số tiền mấy tháng của Tưởng Thị, vậy Tưởng Vĩ chướng mắt nàng là vì nàng không ưu tú bằng Tưởng Thị, chứ không phải hắn chỉ là bị gương mặt của Tưởng Thị mê hoặc như nàng vẫn tưởng đúng không?
Thật nhiên mọi chuyện đã có dấu hiệu hết rồi, chẳng qua nàng cố chấp không chịu nhìn thẳng mà thôi. Lúc trước rõ ràng nàng và Tưởng Thị cùng tới Chu gia ứng tuyển, đã được báo trước tiền công là 50 lượng, kết quả nàng không được chọn nên mặc định tiền công kia là giả, là gạt người, khẳng định chẳng có chỗ nào trả số tiền trên trời như vậy. Bây giờ sự thật ngay trước mắt nàng không thể trốn tránh nữa rồi.
Một bên khác, Tưởng Thị lại đang đau lòng muốn chết, nếu không phải bị Mạnh Thị kí©h thí©ɧ nóng đầu thì có thế nào nàng cũng không nỡ bỏ tiền mua cây trâm bạc này.