Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phu Lang Ở Dị Thế

Chương 72: Về quê (1)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Có vài người bẩm sinh đã là sói đói ăn thế nào cũng không no, Thẩm Mặc xoa xoa cái eo mỏi nhừ, nghĩ đến tối hôm qua không khỏi mặt đỏ tai hồng. Biết vậy đã không thèm hứa cái quỷ gì mà tối với chả sáng, giờ hay rồi ngủ một mạch tới trưa, phỏng chừng tất cả mọi người đều đoán được chuyện gì xảy ra.

Thẩm Mặc đột nhiên đặc biệt muốn biến thành đà điểu, như vậy chỉ cần đem mặt chui vào cánh là có thể lừa mình dối người làm bộ như chẳng có gì xảy ra.

Đáng tiếc cậu căn bản không có cơ hội đó. Vừa mới đỡ eo chậm rì rì mặc quần áo, Kỷ đại nương đã gõ cửa.

“Chu phu lang, ngài dậy chưa?”

Sao mình vừa dậy Kỷ đại nương đã tới rồi thế này, sao mà canh giờ hay vậy, chẳng lẽ là đặc biệt để ý? Một người khi đang có chuyện không muốn người khác biết thì dù chỉ hơi chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ có tật giật mình, cho rằng cả thế giới đều đã biết chuyện của mình.

Thẩm Mặc cực kỳ ngượng ngùng, thanh âm nhỏ hơn bình thường rất nhiều. “Dậy rồi, vào đi!”

Kỷ đại nương che miệng cười, bưng thau nước ấm đẩy cửa vào.

Thẩm Mặc quay người lại không nhìn Kỷ đại nương, làm bộ đang sửa sang lại y phục.

“Chu phu lang, trước khi lão gia đi đã phân phó nói trời đang lạnh, không được để ngài dùng nước lạnh rửa mặt nên nhà bếp đã chuẩn bị sẵn nước ấm. Ngài vừa tỉnh dậy ta đã cố ý bưng ngay tới cho ngài, miễn cho ngài dùng nước lạnh lão gia trở về sẽ trách tội.”

Trái tim đang treo lơ lửng của Thẩm Mặc rốt cuộc thả xuống, xem ra lần này Chu Cảnh không có nói ra lời nào khiến mình muốn đội quần không dám gặp người nữa, rất tốt. Đáng tiếc cậu vui mừng quá sớm, câu tiếp theo của Kỷ đại nương khiến Thẩm Mặc hận không thể đào cái lỗ nhảy xuống luôn cho rồi.

“Lão gia còn nói, tối hôm qua ngài mệt mỏi nên hôm nay ai cũng không được quấy rầy, ngài muốn ngủ tới khi nào cũng được, không ai được làm phiền!” Kỷ đại nương vừa nói vừa che miệng cười đầy ái muội.

Má Thẩm Mặc dần dần nóng lên, hai tay ôm lấy mặt như thể làm vậy là không ai thấy mình nữa, biết ngay mà, cái tên Chu Cảnh kia không bao giờ đứng đắn được. Phương diện mặt dày quả là thiên hạ vô địch.

Thẩm Mặc cầm khăn nhúng nước ấm lau mặt để che đi xấu hổ, nhưng Kỷ đại nương lại cố tình trêu chọc thêm câu nữa, “Ngài và lão gia cảm tình thật tốt, lão gia thật sự nâng niu ngài trong lòng bàn tay mà.”

Mặt Thẩm Mặc đã không còn phân biệt được nóng do nước ấm hay do xấu hổ nữa, tuy vậy lời của Kỷ đại nương vẫn khiến cậu trong ngượng ngùng xen lẫn chút ngọt ngào.

“Lão gia đã phân phó bếp hâm sẵn cháo, để ta đi lấy cho ngài.”

Kỷ đại nương còn chưa quay lại thì Chu Cảnh đã trở về. Vừa thấy hắn Thẩm Mặc liền tức giận trừng mắt, đáng tiếc khuôn mặt nhỏ còn chưa hết ửng hồng do xấu hổ, thêm nữa đêm qua bị lăn lộn nên khóe mắt lông mày còn lưu lại vẻ phong tình khiến xương cốt Chu Cảnh một trận tê dại, ánh mắt hắn bỗng chốc tối lại.

“Anh… Anh muốn làm gì, em nói cho anh biết Kỷ đại tỷ đi lấy cháo rồi, sẽ trở lại ngay á.” Thẩm Mặc cảnh giác tựa như trai nhà lành gặp phải ác bá.

Chu Cảnh nhướng mày, thản nhiên đáp: “Em tin không, có lẽ Kỷ đại tỷ sẽ không trở lại nữa?”

Thẩm Mặc định bảo không tin, nhưng cậu không dám nói vậy, bởi vì cậu biết Chu Cảnh có khả năng biến giả thiết thành hiện thực.

Cậu đành xuống nước xin tha: “Thật không được mà, eo em còn đau lắm á.”

Chu Cảnh lúc này mới phất phất tay, “Em qua đây, tôi xoa bóp cho.”

Thẩm Mặc thề sống chết bảo vệ trinh tiết đóa hoa cúc của mình, nhất quyết không chịu lại gần sói đói.

“Cho em hai lựa chọn, một là em qua đây, hai là tôi qua đó. Có điều nếu tôi qua đó thì tôi không cam đoan chỉ xoa bóp bình thường đâu nhé……”

Lời còn chưa dứt, Thẩm Mặc đã ủy ủy khuất khuất lết qua, giọng lí nhí: “Eo đau.” Lại bổ sung: “Em thấy anh chính là cầm tinh con sói, chính là sói đói ăn bao nhiêu cũng không no!”

Chu Cảnh nhẹ giọng cười, từ l*иg ngực phát ra âm hưởng rung động nhẹ khiến Thẩm Mặc cầm lòng không được mà nhớ tới tối hôm qua.

“Vậy sao? Cũng có thể đấy. Tôi từng nghe được một câu chuyện xưa kể về sự tích 12 con giáp, nghe nói có một loài vật khác vì không tới tham gia hội nghị nên mới không có tên. Vốn tôi còn thắc mắc vì sao sói lại không tới, em vừa nói vậy tôi liền biết rồi. Sói bận nằm trong ổ chăn với vợ nó nên mới không muốn đi tham dự! Ha ha ha……”

“Anh… anh không… không biết xấu hổ!”

Tuy rằng ngoài miệng không đáng tin cậy nhưng thủ pháp xoa bóp của Chu Cảnh rất tốt, lực đạo vừa phải không nặng không nhẹ ấn trên cái eo cơ hồ bủn rủn của Thẩm Mặc khiến cậu thoải mái rên hừ hừ như con mèo.

“Tiểu Mặc, còn mấy ngày nữa đã hết năm rồi, đây là năm đầu tiên chúng ta đón tết cùng nhau, em muốn ở lại trấn hay về Vương gia thôn đón tết.”

Thẩm Mặc không khỏi ngạc nhiên thốt lên, “Đã sắp hết năm rồi sao? Năm nay sao lại qua nhanh như thế nhỉ? Mỗi năm em đều mong a mong, nhưng mà mùa đông vẫn cứ dài ơi là dài, tựa như vĩnh viễn không có kết thúc vậy.”

Mùa đông những năm trước thiếu ăn thiếu mặc, ngay cả đốt lửa sưởi ấm cũng phải suy nghĩ đến củi than có đủ hay không, đốt một chút sẽ ít đi một chút, nếu cầm cự không được tới mùa xuân thì coi như chết cóng luôn. Nhưng một chút củi lửa đó làm sao xua đi được giá rét mùa đông, vô số lần ban đêm cậu nằm co ro nghĩ rằng mình sắp bị đông chết, thế mà sáng hôm sau vẫn còn mở mắt ra được.

Chu Cảnh quan sát thần sắc Thẩm Mặc thay đổi liền biết cậu nhớ tới ngày tháng cực khổ lúc trước, trong lòng nhịn không được nhói lên.

“Tiểu Mặc, đều đã là quá khứ rồi, tôi sẽ không bao giờ để cho em phải chịu khổ nữa. Em nhớ lại xem đống ngân phiếu ngày hôm qua mà em đã cất đi, có chúng rồi dù sau này chúng ta không làm sinh ý nữa thì vẫn có thể ăn sung mặc sướиɠ, vẫn dư sức để mua kẻ hầu người hạ, ăn sơn trân hải vị.”

Thẩm Mặc bị hắn chọc bật cười, Chu Cảnh thấy vậy mới yên lòng, cũng cười theo: “Hay là năm nay chúng ta ở lại trấn đi, không quay về thôn để khỏi nghĩ về hồi ức không đẹp. Dù sao cửa hàng này chúng ta đã mua, cũng được xem là nhà chúng ta rồi.”

“Không, em muốn về thôn.” Thẩm Mặc nói: “Vương gia thôn là nơi khiến em chịu nhiều đau khổ, nhưng cũng là nơi một lần nữa cho em thấy hy vọng sống. Chính là ở nơi đó em đã gặp được anh, cứu anh về. Đó là nơi bắt đầu của hai chúng ta, em hy vọng hai ta có thể đón năm mới đầu tiên cùng nhau ở đó. Những năm sau thì không cần nữa.”

Chu Cảnh hơi ngẩn ra, “Vì sao?”

“Bởi vì Tiểu Dự. Người trong Vương gia thôn đều biết rõ về chúng ta, tất nhiên cũng biết thân phận Tiểu Dự, em không muốn đang ăn tết vui vẻ mà lại có người khác dùng ánh mắt soi mói nhìn Tiểu Dự. Chỉ là năm nay đặc biệt nên em muốn ích kỷ một lần, em rất muốn cùng anh trải qua năm mới ở nơi chúng ta bắt đầu.” Chuyện này thật sự có ý nghĩa rất đặc biệt đối với Thẩm Mặc.

“Được, em cứ yên tâm, trước khi trở về tôi sẽ an bài thoả đáng, sẽ không để những chuyện râu ria ảnh hưởng tới em và Tiểu Dự.”

“Ừm, em tin anh.”

Kỷ đại nương cùng Trương đại nương bưng theo khay đồ ăn đi vào, thấy Chu Cảnh trở về, Kỷ đại nương nói: “Lão gia cũng trở lại rồi, vừa lúc bếp làm xong cơm trưa, ngài dùng bữa chung với Chu phu lang nhé?”

“Ừ dọn lên đi, ta với Tiểu Mặc cùng ăn.” Chu Cảnh nói rồi ngồi xuống bàn, “Đúng rồi, hai người thu dọn chút đồ vật, năm nay ta định về thôn ăn tết, xem xem có gì cần mang thì chuẩn bị trước.”

“Lão gia, vậy trong thôn đã có người nào lo liệu dọn dẹp chưa, nếu chưa có thì ta và Trương đại tỷ một người về trước. Bắt đầu từ 23 tháng chạp trở đi là bắt đầu bận rộn rồi, tối 23 cúng ông Táo, 24 quét dọn, 25 đón Ngọc Hoàng, 26 mua thịt, 28 gói bánh, 29 cúng bái tổ tiên, còn cả khách nhân tới thăm nữa. Tuy nói là ăn tết ở thôn nhưng bên này cũng không thể qua loa, đây là truyền thống từ xưa truyền lại, sửa soạn chu đáo mới có thể đại cát đại lợi.”

Thẩm Mặc nói: “Nếu đã như vậy một người căn bản lo liệu không xuể quá nhiều việc, bên này ta còn có thể phụ một tay, không bằng bên kia cũng tìm người hỗ trợ đi, một ngày 15 văn, tới lúc đó ai trong hai người đi thì cứ chủ động thuê người giúp.”

Kỷ đại nương nói: “Để ta đi qua thôn vậy, Trương đại tỷ không thích nói nhiều, chỉ biết làm việc, lỡ như thuê phải người nào tính tình táo bạo liền ỷ vào thân phận người trong thôn ăn hϊếp tỷ ấy thì không hay.”

“Cũng được. Vậy tỷ định khi nào đi thì nói với ta một tiếng, ta bảo Tưởng Vĩ đưa đi. Mấy ngày nay dọn đồ qua từ từ đi, đừng quên thức ăn, miễn cho tỷ qua đó không có gì ăn.”

“Cảm ơn phu lang, vẫn là phu lang nghĩ chu đáo.”

Nói là còn hơn 10 ngày nhưng chẳng qua chớp mắt đã tới ngày 29 tết. Buổi sáng hôm đó người trên đường ít hơn bình thường rất nhiều, hàng quán hai bên đường cũng lục tục đóng cửa, càng không có ai gần giao thừa rồi còn tới tiệm của Chu Cảnh mua vải với y phục, nên mua đã sớm mua rồi. Nhìn người dán tranh chữ và câu đối tết xong Chu Cảnh liền gọi Tưởng Vĩ tới, thưởng cho hắn 5 lượng bạc.

Tưởng Vĩ nhận bạc mà cả người ngây ngẩn.

“Cái này là thưởng tết cho ngươi. Ta biết nhà ngươi mới trả xong nợ lại mua lại nhà, tiền cần dùng nhiều, tuy vợ ngươi làm việc ở xưởng nhuộm nhưng sinh hoạt cũng không quá thoải mái. Tết rồi, cầm tiền thưởng về mua sắm chút đồ vật, sửa soạn cho tươm tất một chút.”

Tưởng Vĩ nắm bạc trong tay không khỏi nghẹn ngào, từ lúc hắn xảy ra chuyện tới nay chưa từng dám nghĩ tới có thể ăn tết như bao nhà khác, ngược lại đối với Tưởng gia bây giờ tết mới là gánh nặng, nhà người khác có thể mua thịt ăn còn nhà họ ngay cả ngũ cốc cũng không dám ăn nhiều. Vốn tưởng năm nay sẽ phải đón tết trong hoàn cảnh khóc nhiều hơn cười, không ngờ lại gặp được Chu lão gia. Chỉ là công việc may vá thêu thùa lại được tiền công những 50 lượng, không những không bị trừ công không nói, làm tốt còn được khen thưởng thêm, riêng tiền tưởng của Tiểu Mai thôi đã hơn 30 lượng rồi.

Nếu không Tưởng gia đừng nói là trả hết nợ, càng khỏi nghĩ tới mua nhà. Mà căn nhà mới này còn to hơn cả căn cũ, có ba gian và một bếp. Sở dĩ cố ý mua dư ra một phòng là để dành cho sau này Tưởng Vĩ có con, tuy bụng Tưởng Thị vẫn chưa có động tĩnh, nhưng hai người đã viên phòng, sớm hay muộn gì rồi cũng có tin vui thôi. Hán tử tầm tuổi hắn sớm đã có vài đứa con, hắn cũng không khỏi sốt ruột nên chuẩn bị trước chào đón thành viên mới.

Vốn là có thể còn dư chút bạc, nhưng hắn mua nhà to mà còn có khoảng sân nhỏ, giá nhà trên trấn lại đắt hơn ở nông thôn nên lúc này trong tay mới chẳng còn lại bao nhiêu. Nhưng dù vậy trên dưới Tưởng gia tết năm nay vẫn vô cùng cao hứng, rốt cuộc đã rũ bỏ được cuộc sống bần cùng, lại lần nữa có được một căn nhà thuộc về mình. Chỉ là ăn tết đơn giản chút thôi, không tính là gì cả, nhưng không ngờ Chu gia chủ lại thưởng bạc cho hắn.

“Lão gia, tiểu nhân làm công trong phủ ngài, vợ tiểu nhân thì làm trong xưởng nhuộm, hai bên đều nhận được phúc lợi, vợ ta nhận được 50 cân ngũ cốc, 50 cân bột ngô còn có 3 cân thịt heo, còn ta lãnh được 100 cân gạo lức, 100 cân bột ngô, 5 cân thịt heo, ngài lại còn đặc biệt cho ta một ít vải thô, nhiêu đó đủ cho cả nhà ta làm quần áo, sao lại còn muốn thưởng bạc cho ta?”

“Không có gì đặc biệt cả, ta thưởng thì ngươi cứ cầm, này chứng tỏ ngươi làm việc tốt khiến lão gia ta vừa lòng, năm sau chỉ cần tiếp tục tận lực đã xem như hồi báo ta rồi.”

Tưởng Vĩ nhất thời xúc động quỳ mọp xuống đất dập đầu trước Chu Cảnh và Thẩm Mặc.

“Đại ân đại đức của lão gia phu lang tiểu nhân cả đời không dám quên, nhất định sẽ tận tâm tận lực hầu hạ hai vị chủ nhân.”

“Được rồi đứng lên đi, sớm trở về nhà xem có gì cần phụ giúp vợ ngươi hay không, năm nay đừng để người nhà chịu khổ.”

“Vâng lão gia, cảm ơn lão gia.” Tưởng Vĩ cảm động hai mắt đỏ bừng, “Lão gia, ngài và phu lang còn về quê, để tiểu nhân chuẩn bị xe bò đưa ngài trở về.”

Tuy rằng mấy ngày trước đã đưa về thôn không ít đồ rồi nhưng chuyến cuối này vẫn gần như chất đầy xe, chủ yếu là thức ăn.

Ba người Chu gia ngồi trong xe, Trương đại nương và Tưởng Vĩ ngồi ở càng xe đi về hướng Vương gia thôn.

Con đường họ đang đi này chính là đường lát đá mà Chu Canh đã bỏ tiền ra tu sửa, mặt đường được xử lý vô cùng bóng loáng, xe bò xe la chạy qua rất êm mà tốc độ còn nhanh.

Lúc trước thôn dân đã quen với con đường đất lầy lội nên cảm thấy không có chuyện gì, nhưng giờ đổi thành đường lát đá mới biết được có bao nhiêu tiện lợi. Không nói ngày mưa ngày tuyết vẫn có thể đi lại bình thường mà tốc độ đi bộ lên trấn trên còn nhanh hơn khoảng 15 phút, càng không cần nói ngồi xe lừa xe bò, dù không cố ý đi nhanh thì tốc độ cũng nhanh hơn trước một nén nhang, còn nếu tăng tốc thì nói là phóng như bay cũng không quá.

Sinh hoạt hàng ngày còn có rất nhiều chỗ tốt, đơn giản nhất là tăng thêm thu nhập cho nhiều người, nhất là những nhà có xe lừa xe bò, lúc trước mùa đông không đi lại được chỉ đành để mốc ở đó.

Chu gia xây lên hai xưởng ở Vương gia thôn, công nhân làm việc bên trong chưa từng bị trừ tiền công, làm tốt còn được khen thưởng, này khiến cho rất nhiều người đã có được nguồn thu nhập ổn định mỗi tháng, chi tiêu cũng dư dả hơn.

Bây giờ thời tiết đã trở nên giá rét, qua lại giữa trấn trên và thôn phải mất nửa canh giờ, ở xưởng làm mệt mỏi cả ngày tới lúc về nhà liền lạnh cóng, có đôi khi thật là đi không nổi luôn. Đám xa phu bắt được cơ hội liền đậu sẵn xe ở trước hai xưởng, vì để lôi kéo và giữ chân khách lâu dài, họ không lấy giá 2 văn như thường mà chỉ cần 1 văn/ lượt, một ngày đưa 2 văn sẽ đưa đón tận nhà luôn. Nếu là ở thôn khác thì căn cứ khoảng cách xa gần lấy ba, bốn văn, sáng đến tận nơi đón tối đưa về trước nhà.

Tổng cộng số công nhân trong hai xưởng của Chu gia phải hơn trăm người vì thế không chỉ xa phu trong thôn và lân cận mà xa phu từ trấn trên cũng đúng giờ chạy tới chầu chực. Dù sao Chu gia rất chú trọng đúng giờ, càng không tuỳ ý cắt xén lương của công nhân. Trừ những ngày đặc biệt bận thì bắt buộc phải tăng ca, nhưng đều báo trước và trả thêm phí tăng ca nên chưa từng có ai oán hận một câu. Ngược lại vào những ngày đó số người muốn ngồi xe còn nhiều hơn.

Hôm nay là 29 tết, Chu gia đã sớm cho các công nhân nghỉ tết, có điều xe đi lại trên đường tới Vương gia thôn lại không ít, xung quanh đều là tiếng cười nói rôm rả. Những người này đều đang tranh thủ đi mua sắm chút đồ tết cuối cùng, thảo luận xem mua gì thì tốt.

Thẩm Mặc ngồi ở trong xe, đáy lòng đều là kích động, Vương gia thôn thật sự đã thay đổi quá lớn, những năm trước làm gì có nhiều người như vậy đi trấn trên mua sắm đâu, mà đặc biệt năm nay còn bị mất mùa, vậy mà không khí đón tết lại sung túc hơn rất nhiều.

Mà tất cả những thay đổi ở Vương gia thôn đều là vì nhà mình, Thẩm Mặc vừa nghĩ như vậy tay đã run run kích động, thậm chí đến chính cậu còn không phát hiện, Chu Cảnh đã cầm lấy tay cậu.

“Tiểu Mặc, tất cả rồi sẽ tốt thôi, sẽ càng ngày càng tốt.”

“Ừm, sẽ càng ngày càng tốt.” Thẩm Mặc nắm lại tay Chu Cảnh, mười ngón tay hai người đan vào nhau, một tay khác thì nắm bàn tay bé nhỏ của Chu Dự.

Chu Dự cũng được nghỉ tết, bé đã đổi lại y phục của đại thiếu gia, mặc quần áo bằng gấm, chân đi giày cao cổ, cả người toát ra khí chất của tiểu công tử phú quý. Chỉ mới qua mấy tháng mà vẻ cảnh giác hung ác ban đầu của Chu Dự đã rút đi không ít, tuy vẫn còn kiệm lời nhưng dù sao cũng mang bộ dáng hài tử, không khiến người khác cảm thấy khó chịu.

“Bao lì xì mang đủ chưa, nếu như gặp được cùng tuổi hài tử hoặc công nhân trong xưởng chúc tết con thì con phát lì xì cho họ. Tuy con là hài tử nhưng lại là chủ tử, không đưa lì xì sẽ có chút khó coi, không cần cho quá nhiều, vài văn tượng trưng may mắn là được.”

Chu Dự gật đầu, đứng đắn đáp: “A ma yên tâm, thím Trương đã chuẩn bị cho con 50 bao, đủ dùng rồi.”

“Vậy là tốt rồi.”

Trong lúc trò chuyện thì xe bò đã tới trước cửa, Chu Cảnh nhảy xuống trước rồi xoay người đỡ Thẩm Mặc, Chu Dự không cần Chu Cảnh bế, bé tự mình dẫm lên ghế nhỏ nhảy xuống.

“Lão gia, xe bò ta để lại cho ngài để tiện dùng, tiểu nhân ngồi xe ngoài về nhà là được. Xem ra xe trong thôn này cũng không thiếu.”

“Được, trên người ngươi có tiền lẻ không?”

“Có, trước khi ra khỏi nhà vợ ta đã chuẩn bị vài chục văn tiền rồi, đủ dùng.” Vừa nhắc tới Tưởng Thị trên mặt Tưởng Vĩ liền tràn đầy vui mừng không giấu được.

“Vậy mau trở về đi, sớm về nhà phụ giúp vợ ngươi chuẩn bị tết.”

“Vâng.” Tưởng Vĩ đáp lời rồi vui tươi hớn hở ngồi xe la về nhà. Nếu là mấy tháng trước, một văn tiền hắn cũng tiếc không dám bỏ ra ngồi xe, nhưng hôm nay Chu gia vừa thưởng hắn 5 lượng bạc, chỉ cần tốn một văn là có thể tiết kiệm được một nén nhang thời gian về nhà, vẫn kịp đưa Tưởng Thị ra chợ mua sắm, Tưởng Vĩ cực kỳ nguyện ý.

—--
« Chương TrướcChương Tiếp »