Ý nghĩ này lại một lần nữa hiện lên trong lòng Ninh Quy Trúc, mà so với trước đó, lần này còn chắc chắn hơn.
Lúc sáng vừa thức dậy đã chạm mặt Hùng Cẩm Châu, sau đó lại bận nấu cơm, nên Ninh Quy Trúc vẫn chưa có thời gian để xem xét kỹ nơi mình sẽ ở.
Giờ trở về không có việc gì gấp, y liền tranh thủ đi một vòng quanh nhà.
Phòng ốc cũng không nhỏ.
Từ sân nhìn vào, từ phải sang trái lần lượt là nửa gian xưởng làm việc kiêm nhà kho, nhà bếp, nhà chính và phòng ngủ.
Tường sau của nhà chính có một cánh cửa thông ra sân sau, cạnh đó là một cửa nhỏ nối liền với nhà bếp. Tương tự, giữa nhà chính và phòng ngủ cũng có cửa thông nhau.
Chỉ cần đóng các cửa sổ hướng ra ngoài, bên trong vẫn có thể dễ dàng qua lại giữa các khu sinh hoạt khác nhau, một kiểu bố cục rất tiện lợi.
Đi xuyên qua nhà chính đến phía sau, nhà vệ sinh được xây ngay cạnh sân bên phòng ngủ. Ninh Quy Trúc mở cửa nhìn thử, à, là kiểu nhà xí cổ đại quen thuộc.
Phải tìm thời gian sửa lại mới được, kiểu nhà vệ sinh này thật sự quá tệ.
Nghĩ vậy, y đóng cửa lại, ngẩng đầu nhìn sân sau rộng rãi, trong đầu lập tức hiện lên khoảng sân trước rộng không kém.
Dạo một vòng làm quen với bố cục xong, Ninh Quy Trúc quay lại sân trước, không thấy bóng dáng Hùng Cẩm Châu đâu, có chút nghi hoặc nhìn quanh, thấy hai con chó đang đuổi nhau từ hướng nhà bếp lao ra, Y liền bước qua đó.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Ninh Quy Trúc bước vào bếp, liền ngửi thấy mùi thuốc đắng nồng.
Y còn đang thắc mắc, thì thấy Hùng Cẩm Châu ngẩng đầu nói:
“Thuốc cảm của ngươi.”
Ninh Quy Trúc sững người.
Hùng Cẩm Châu cúi đầu, tiếp tục nhìn nồi thuốc, rồi lặp lại lời nương dặn:
“Đại phu nói phải uống liên tục ba ngày mới hiệu quả.”
Thật ra, cơ thể Ninh Quy Trúc vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Buổi sáng còn bệnh đến mức bò dậy không nổi, sao có thể chỉ ngủ một giấc đã khỏe hẳn được? Chẳng qua giờ không còn hắt hơi hay ho, trông có vẻ bình thường thôi.
Ngoài cảm mạo, đầu gối y cũng còn rất đau.
Phạt quỳ thời xưa đúng là quỳ thật, mà còn quỳ theo đúng giờ canh tính sẵn, nếu không phải nguyên chủ được người quen trong phủ nói giúp, có lẽ đầu gối giờ đã hỏng rồi cũng nên.
Thấy sự chú ý của Hùng Cẩm Châu đều đặt vào nồi thuốc, Ninh Quy Trúc nghĩ một lát, rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh hắn.
Cơ thể Hùng Cẩm Châu hơi cứng lại, nhưng thấy Ninh Quy Trúc chỉ ngồi yên bên cạnh, hắn mới chậm rãi thả lỏng, ánh mắt dừng lại trên những ngón tay trắng trẻo, thon dài của đối phương.
Rất đẹp.
Ninh Quy Trúc không để ý đến ánh mắt của Hùng Cẩm Châu, ngồi thêm một lát rồi không kìm được mà đứng dậy, bắt đầu đi quanh bếp tìm kiếm thứ gì đó. Dưới ánh mắt nghi hoặc của Hùng Cẩm Châu, y khẽ hỏi:
“Gia cụ và cả nông cụ trong nhà đều để ở đây sao?”
Hùng Cẩm Châu gật đầu: “Ừ, sao vậy?”
Ninh Quy Trúc ngồi xuống bên cạnh hắn: “Ta đang nghĩ đến việc mua thêm vài món.”
Nghe vậy, Hùng Cẩm Châu liền đứng dậy, nhanh chóng rời khỏi nhà bếp.
Ninh Quy Trúc thấy vậy thì ngạc nhiên nhìn theo, thấy người kia bước vào phòng ngủ, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, lại quay về ngồi trước bếp lò.
Chỉ chốc lát sau, Hùng Cẩm Châu xách theo một túi vải nặng trịch trở lại, đặt lên bàn rồi mở ra. Bên trong là những thỏi bạc trắng lóa mắt hiện ra trước mặt.
“Đây là tiền trong nhà, muốn mua gì thì cứ mua.”
Ninh Quy Trúc: “...”
Mình... thật sự là đã gả cho một người có tiền sao?
Dù không phân biệt rõ mệnh giá bạc cổ, nhưng bạc là tính theo cân nặng. Ninh Quy Trúc cầm một thỏi lên ước chừng, thấy nặng khoảng năm lượng.
Trên bàn có tổng cộng chín thỏi bạc lớn nhỏ không chênh lệch nhiều, thêm một thỏi nhỏ hơn rõ rệt và ba xâu tiền đồng.
Hùng Cẩm Châu ngồi xuống bên cạnh hắn, nói:
“Nhà này là cha và đại ca góp tiền xây, ta cũng tiêu không ít để mua sắm gia cụ. Ta thường chi tiêu lớn, nên không tích lũy được bao nhiêu. Nhưng từ giờ trở đi, tiền sẽ giao hết cho ngươi. Mỗi tháng ta đưa một hai lượng bạc, chắc đủ để sinh hoạt. Nếu không đủ, ta sẽ tìm cách.”
Ninh Quy Trúc: “...Đủ rồi.”
Hôm nay, khi Liễu Thu Hồng và Vương Xuân Hoa nhắc đến việc sắm sửa thêm đồ đạc trong nhà, cũng tiện miệng nói sơ giá cả để y biết mà tránh bị lừa khi ra chợ.
Cho nên giờ y biết rất rõ, bạc ở đây có sức mua cao cỡ nào.
Nghĩ vậy, Ninh Quy Trúc cầm lấy một thỏi bạc năm lượng, thêm một thỏi nhỏ cỡ một hai lượng và ba xâu tiền đồng, rồi nói:
“Còn lại ngươi cất đi. Ngày mai ta định lên huyện xem qua trước.”
“Ừ.”
Hùng Cẩm Châu đáp, nhưng không vội thu tiền lại, mà chỉ yên lặng ngồi cạnh Ninh Quy Trúc.
Thuốc trong nồi đã nấu xong, nước trong nồi đun sôi cũng đã sẵn sàng.
Ninh Quy Trúc bê chén thuốc đã được chắt sẵn, uống xong, liền thấy Hùng Cẩm Châu xách một cái chậu ra, đổ nước sôi vào, sau đó múc thêm nước lạnh pha vào. Hắn vừa pha vừa dùng tay thử nước, lông mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Ninh Quy Trúc đang định hỏi, thì thấy Hùng Cẩm Châu đặt cái chậu ngay trước mặt mình, giọng trầm trầm:
“Ngâm chân.”
Ninh Quy Trúc: “...”
Kỳ lạ thật.
Cái cảm giác được người khác chăm sóc thế này… thật sự kỳ lạ quá.