Chương 8

Hùng Thạch Sơn đứng ở cửa bếp, gọi Hùng Cẩm Châu lúc ấy đang nói chuyện với đại ca, vẫy tay ra hiệu. Hùng Cẩm Châu ngẩng đầu đầy nghi hoặc, vai bị đại ca Hùng Cẩm Bình nhẹ nhàng đẩy một cái.

Hắn đứng dậy, quay đầu nói với Ninh Quy Trúc:

“Ta vào bếp một lát.”

Ninh Quy Trúc theo bản năng gật đầu.

Nhìn đối phương đi vào bếp cùng Hùng Thạch Sơn, lúc này y mới nhận ra giọng nói thân thiết kia có phần quá mức tự ngiên, bản thân y vẫn chưa quen, liền hơi ngượng ngùng mà thu ánh mắt về.

Thấy dáng vẻ y như thế, Vương Xuân Hoa chỉ cảm thấy thú vị.

Cũng vì nghĩ đến tân phu lang còn ngại ngùng, nên lúc này nàng mới không trêu chọc Ninh Quy Trúc.

Ninh Quy Trúc không biết mình vừa né được một trận “chọc ghẹo”, khi hoàn hồn lại thì nghe thấy Liễu Thu Hồng nói:

“Thằng hai bận việc ở huyện, trong nhà chẳng có gì. Nếu thiếu gì thì con cứ lấy tiền thằng hai mà mua, đồ ăn lặt vặt có thể về nhà lấy.”

Ninh Quy Trúc gật đầu:

“Con biết rồi.”

“Biết là tốt. Năm đầu mới cưới lúc nào cũng phải sắm sửa thêm nhiều thứ, đừng tiếc tiền, cứ cố gắng vun vén cho tốt. Qua hết năm nay rồi, sang năm tiêu xài sẽ bớt lại.”

Lời Liễu Thu Hồng nói toàn là chuyện vặt trong cuộc sống.

Ninh Quy Trúc cảm thấy mới mẻ, nên cũng kiên nhẫn lắng nghe. Khi đối phương ngừng lại, y cũng phối hợp đáp lời vài câu, khiến Liễu Thu Hồng càng thêm hăng hái. Chưa được bao lâu, Vương Xuân Hoa cũng gia nhập cuộc trò chuyện.

Bọn trẻ ngồi nghe người lớn trò chuyện một lúc, ba đứa nhỏ lén lút quan sát Ninh Quy Trúc, rồi vừa nghe bên ngoài có tiếng gọi của bạn bè, lập tức ùa ra ngoài chơi.

Lúc này, Hùng Cẩm Bình đang ngồi xổm cạnh rửa chén.

Đang trò chuyện, Hùng Cẩm Châu và Hùng Thạch Sơn từ trong bếp bước ra, trên tay còn cầm theo một cái rổ, phía trên phủ một tấm vải.

Ninh Quy Trúc hơi ngạc nhiên.

Ánh mắt y vừa mới rời khỏi người Hùng Cẩm Châu, thì Liễu Thu Hồng đã vỗ vỗ tay y, nói:

“Chỉ là chút thịt khô với trứng gà, thèm thì cứ tự lấy ra ăn. Còn rau xanh ấy à, chờ lúc nào con rảnh thì qua nhà, đến lúc đó nương dẫn con ra nhận đất trồng rau, muốn hái lúc nào thì hái.”

“...Vâng, cảm ơn nương.”

Ninh Quy Trúc không khỏi lại liếc nhìn Hùng Cẩm Châu, người đàn ông cao lớn ấy vừa đặt rổ đồ xuống, liền ngồi xổm cạnh đại ca mình, giúp rửa chén, hoàn toàn không có ý định mở miệng trò chuyện với Ninh Quy Trúc.

Liễu Thu Hồng: “...”

Vương Xuân Hoa khẽ ho một tiếng, thay Hùng Cẩm Châu giải vây:

“Tiểu đệ ngày thường không phải như vậy đâu.”

Ninh Quy Trúc nghiêm túc gật đầu.

Hai người ở lại nhà chơi khá lâu, mãi đến khi trời ngả chiều tây mới đứng dậy ra về.

Lúc ấy, trong lời gọi của Hùng Cẩm Châu, Ninh Quy Trúc mới biết tên của hai con chó: một con cảnh giác cao, tên là Đại Vượng, có bộ lông đỏ sẫm; con còn lại thân thiện hơn, tên là Nhị Thải, là một con chó đốm lông hoa vằn vện.

Nghe chủ nhân gọi tên mình, hai con chó lập tức chạy về, một trước một sau chạy theo hai người họ.

Ninh Quy Trúc nhìn hai con chó một lúc, lại nhớ đến tên của hai ngươi bé sinh đôi lúc nãy, không khỏi hỏi:

“Kim Bạch với Xuyên Thủy là...”

Hùng Cẩm Châu thoáng khựng lại, rồi nhận ra đối phương đang hỏi gì, bèn cúi đầu giải thích:

“Năm năm trước, lúc tuyển quân, cha ta bị ngã gãy chân, vẫn đang dưỡng thương. Khi ấy tẩu tử mang thai, sắp sinh đến nơi, taliền đi đăng ký thay.”

Ninh Quy Trúc sửng sốt, nghiêng đầu nhìn sang Hùng Cẩm Châu.

Người đàn ông vẫn tiếp tục nói:

“Sau đó nương đi xem bói, thầy nói phúc phận của ta ở Cẩm Châu, nên ta đổi tên. Cả tên của đại ca ta cũng đổi theo. Hai đứa nhỏ đó được sinh đúng ngày ta lên đường, sau này nghe nói là nhờ tú tài đặt tên.”

Nói đến đây, hắn để ý thấy ánh mắt chăm chú của Ninh Quy Trúc, liền khẽ mím môi, nở một nụ cười nhợt nhạt:

“Không tới ba năm, ta đã bình an trở về.”

Không hiểu sao, nụ cười ấy lại khiến người ta thấy có chút xao động.

Sau đó, dọc đường hai người không nói gì thêm.

Nhà của Hùng Cẩm Châu nằm ở rìa thôn, càng đi vào sâu, xung quanh càng ít người hơn. Ninh Quy Trúc nhìn hai con chó đang chạy nhảy đùa nghịch phía trước, bỗng thấy sự yên tĩnh thế này cũng thật dễ chịu.

Ninh Quy Trúc nghiêng đầu, thấy Hùng Cẩm Châu vẫn với gương mặt không biểu cảm gì. Cảm nhận được ánh mắt của y, Hùng Cẩm Châu hơi nghiêng đầu nhìn lại, trong mắt mang theo một tia nghi hoặc.

Ninh Quy Trúc lắc đầu tỏ ý không có gì, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.

Trước mắt mà nói, người nhà họ Hùng thật sự không tệ, còn Hùng Cẩm Châu… cũng không đáng sợ như lời đồn.

Có lẽ ở lại đây... cũng không phải ý tưởng tồi.