Từ nhỏ không cha mẹ, Ninh Quy Trúc gần như không có kinh nghiệm sống cùng người thân, trong nhất thời cũng không biết phải gọi xưng hô thân mật thế nào, đành mập mờ hỏi như vậy.
Hùng Cẩm Châu nhặt rau xong, vẩy sạch nước rồi đáp:
“Ta sống riêng, cha mẹ và đại ca cả nhà ở phía trước, tối ta sẽ đưa ngươi sang chào hỏi mọi người.”
“À... được rồi.”
Ninh Quy Trúc hơi ngạc nhiên liếc nhìn mái ngói xanh của căn nhà phía trước.
Trong đầu chợt lướt qua mấy cốt truyện tiểu thuyết từng đọc, cảm thấy mấy chuyện phân gia ở riêng kiểu này thường sẽ kèm theo chút sóng gió gì đó. Nhưng nghĩ đến việc sáng nay đại tẩu còn đích thân chăm thuốc, nấu cơm cho mình, Ninh Quy Trúc lập tức phủi sạch những liên tưởng vớ vẩn đó ra khỏi đầu.
Có lẽ vì làm bộ đầu kiếm được tiền, nên Hùng Cẩm Châu mới ra riêng xây phòng ở mà thôi.
Hùng Cẩm Châu rửa xong rau, bưng vào phòng bếp, Ninh Quy Trúc theo bản năng bước theo sau.
Thấy y bước theo vào bếp, động tác của Hùng Cẩm Châu bất giác có phần lúng túng. Hắn khựng lại một chút mới nhớ ra bước tiếp theo phải làm gì, giơ tay lấy chìa khóa trong góc, mở tủ đựng chén bát, lấy ra dầu và muối, giọng trầm trầm nói:
“Ta không giỏi nấu ăn lắm, nếu ngươi không hợp khẩu vị, lát nữa qua bên kia ăn thêm chút cũng được.”
Ninh Quy Trúc hơi sững người, không ngờ trên mặt đối phương lại thoáng lộ vẻ ngượng ngùng. Y khẽ ho một tiếng rồi bước lên nói:
“Vậy... hay là để ta nấu đi?”
Khoảng cách giữa hai người lại gần thêm chút nữa.
Hùng Cẩm Châu mím môi, khẽ cúi mắt xuống, vừa vặn nhìn thấy gương mặt phu lang xinh đẹp dịu dàng kia.
Hắn đáp giọng trầm thấp:
“Được.”
Ninh Quy Trúc bị ánh mắt chăm chú ấy nhìn đến cả người không được tự nhiên. Nghe câu trả lời, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm hẳn, vươn tay định lấy đồ trong tay Hùng Cẩm Châu, đồng thời hỏi:
“Mấy thứ này cần dùng thế nào?”
Nói xong mới phát hiện lời mình có chút dễ gây hiểu lầm, vội bổ sung:
“Ý ta là có cần tiết kiệm chút không? Tay nghề nấu ăn của ta hơi phí dầu muối một tí.”
Hùng Cẩm Châu tránh tay y, bưng đồ đi về phía bệ bếp, nghe vậy liền lắc đầu:
“Không cần. Thiếu thì lại mua.”
“Được.”
Ninh Quy Trúc xắn tay áo, ngồi xuống trước bệ bếp, bắt đầu nhóm lửa trong lòng bếp. Y tìm quanh một lượt, vừa cúi người đã thấy bên cạnh miệng bếp có một hốc nhỏ, trong đó đặt hai món đồ.
Là đá đánh lửa?
Ninh Quy Trúc đưa tay lấy ra, nhìn rõ trên mặt có hoa vân bằng bạc.
Hùng Cẩm Châu vốn đang xếp nguyên liệu nấu ăn lên bàn, thấy y nhặt cục đá lên thì đưa tay ra:
“Để ta đốt cho, mai ta đi mua cây đánh lửa mới.”