Hùng Cẩm Châu ngẩng mắt nhìn Ninh Quy Trúc.
“...” Yết hầu Ninh Quy Trúc chuyển động, y cố gắng tìm lại giọng nói đã biến mất:
“À... để ta giúp ngươi.”
Hùng Cẩm Châu thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn dịch người nhường sang bên.
Thấy thái độ của hắn như vậy, Ninh Quy Trúc cũng thấy nhẹ nhõm hơn, đưa tay cầm một nắm rau bắt đầu nhặt.
Có việc trong tay, trong lòng cũng bớt hoang mang.
Ninh Quy Trúc vừa nhặt rau vừa không nhịn được len lén nhìn Hùng Cẩm Châu.
Thân thể nguyên chủ không biết cao bao nhiêu, nhưng đứng bên cạnh Hùng Cẩm Châu thì thấp hơn hắn gần một cái đầu.
Cũng coi như tốt, ít nhất y không phải đối diện trực diện với ánh mắt người kia.
Cùng một người xa lạ đầy tính áp đảo như thế mà lập thành gia đình, Ninh Quy Trúc cảm thấy như từng tế bào trên người mình đều đang gào lên hai chữ “muốn chạy”.
Nhưng cảm giác ấy cũng chỉ là cảm giác thôi, chuyện chạy trốn căn bản không nằm trong lựa chọn của Ninh Quy Trúc.
Không nói đến những thứ khác, chỉ riêng việc y đang một thân trắng tay, lại vừa mới đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, xác suất rời đi thành công gần như bằng không.
Hơn nữa...
Ninh Quy Trúc nghĩ đến thái độ của Vương Xuân Hoa với mình, lại nhớ đến phản ứng vừa rồi của Hùng Cẩm Châu, cảm thấy nếu ở lại, có lẽ cũng không đến mức quá tệ.
Thôi, chuyện trước mắt thì cứ từ từ mà tính.
Nhặt rau xong rồi bỏ vào trong thau, Hùng Cẩm Châu nhanh tay bưng thau ra giếng múc nước rửa. Ninh Quy Trúc đứng bên cạnh, không có việc gì làm, ánh mắt tự nhiên dừng lại trên người Hùng Cẩm Châu đang rửa rau.
Bỗng nhiên cổ chân có chút ngứa, Ninh Quy Trúc cúi đầu nhìn xuống, thấy một con chó con lông xù đang cọ qua chân mình.
Có lẽ phát hiện bị nhìn, nó lập tức nằm lăn ra đất, vểnh bụng lên.
Ninh Quy Trúc khựng lại, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu nó.
“Gâu! Gâu gâu!”
Tiếng sủa nhỏ từ bên hông truyền tới, Ninh Quy Trúc lúc này mới phát hiện bên đó còn một con chó con khác.
Hùng Cẩm Châu nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhíu mày, quát:
“Không được kêu.”
Ninh Quy Trúc thấy con chó con kia bị dọa sợ, im bặt, liền theo bản năng mở miệng:
“Không sao đâu.”
“Hả? Không sợ à?” Hùng Cẩm Châu trước tiên ngạc nhiên hỏi lại, rồi gật đầu nói:
“Vậy thì tốt.”
Thấy chính đối phương là người cắt ngang câu chuyện trước, Ninh Quy Trúc khẽ bật cười. Xem ra, không chỉ có mỗi y căng thẳng.
Y thu tay lại, đứng dậy hỏi:
“Trời cũng không còn sớm, những người khác trong nhà bao giờ thì về?”