Còn vì sao nói là “nghe nói”? Bởi vì ký ức của Ninh Quy Trúc quá rối loạn, nhất thời không nhớ nổi bộ dạng đối phương ra sao.
Nghĩ mãi mà vẫn không ra được đầu mối gì, Ninh Quy Trúc lại rơi vào giấc ngủ mơ hồ.
Lần nữa tỉnh lại, là vì nghe thấy tiếng động ngoài sân, hình như có người đang làm gì đó.
Y chớp mắt mấy lần, tỉnh táo hơn chút, khi ngồi dậy thì cảm thấy trên người đã có sức hơn một chút.
Ninh Quy Trúc ngồi dậy, chú ý thấy có bộ quần áo đặt ở cuối giường, y cầm lên xem thử.
Những ký ức thuộc về cổ đại hiện lên trong đầu, khiến động tác mặc quần áo của Ninh Quy Trúc trở nên tự nhiên như thể quãng thời gian sống ở cổ đại kia thật sự là cuộc đời y đã trải qua.
Ý nghĩ ấy thoáng lướt qua trong đầu, Ninh Quy Trúc cũng không suy nghĩ sâu thêm làm gì.
Chuyện xuyên không hay trọng sinh, ai mà hiểu nổi nguyên lý trong đó. Điều y có thể làm, cũng chỉ là âm thầm cầu nguyện, chúc phúc cho người kia — người mà chính y cũng không biết có tồn tại thật hay không.
“Kẽo kẹt.”
Cửa phòng bị kéo mở từ bên trong. Hùng Cẩm Châu ngẩng đầu nhìn sang, thấy phu lang mà hôm qua mình cưới về nhà đang đứng bên cửa, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, trong đôi mắt và nét mặt vẫn mang theo vẻ bệnh tật.
Tóc dài hơi rối, ngũ quan xinh đẹp càng lộ ra vài phần dịu dàng vì sắc mặt nhợt nhạt ấy. So với hôm qua, trên người y đã bớt đi nhiều sự sợ hãi và lo lắng.
Bị người đánh giá, Ninh Quy Trúc không dám nhúc nhích chút nào.
Hùng Cẩm Châu rất cao, ít nhất cũng phải cao đến mét chín, cơ bắp trên người rõ ràng, vừa nhìn đã khiến người ta phải e ngại. Khi gương mặt hắn không có biểu cảm gì, lại càng cho người ta cảm giác như bị dã thú nhìn chằm chằm, hung dữ mà nguy hiểm.
Ninh Quy Trúc không lùi ngay vào trong phòng, hoàn toàn là vì chân y đã mềm nhũn.
Thấy y đứng đó mãi mà không phản ứng, Hùng Cẩm Châu mím môi, trông càng thêm khó gần. Hắn buông thứ đang cầm trong tay, đứng lên:
“Ta đi nấu cơm.”
Nghe vậy, Ninh Quy Trúc hơi sững người, ánh mắt cũng theo đó mà nhìn sang.
Phòng bếp cách phòng ngủ một gian chính giữa. Trước phòng bếp có một cái giếng, bên giếng đặt chiếc bàn gỗ, trên bàn bày mấy bó rau xanh tươi mới.
Hùng Cẩm Châu xoay lưng lại phía y, đứng bên bàn bắt đầu nhặt rau.
Phải nói rằng, tư thế này của Hùng Cẩm Châu khiến Ninh Quy Trúc thở phào nhẹ nhõm. Y đưa tay vịn vào khung cửa, nhẹ nhàng vận động thử hai chân. Thấy đã có chút sức, y hít sâu mấy hơi để điều chỉnh tâm trạng, rồi từ từ dịch bước đến bên cạnh Hùng Cẩm Châu.