Trong chảo mỡ vẫn đang kêu lép bép, mùi thơm lan ra, Ninh Quy Trúc giơ tay sờ trán mình, vẫn còn hơi nóng, nhưng tinh thần thì vẫn ổn, nên không để ý lắm.
Ảnh hưởng rõ ràng nhất vẫn là chỗ đầu gối từng bị thương do quỳ quá lâu.
Vốn đã đau, hôm nay còn đi đường suốt một đoạn dài, giờ càng khó chịu hơn.
Trong lòng nghĩ lát nữa phải xem xét đầu gối kỹ lại, thì ngoài sân truyền vào tiếng gọi của Hùng Cẩm Châu. Ninh Quy Trúc nhìn thoáng qua nồi tóp mỡ, đặt muôi sang một bên rồi bước ra khỏi nhà bếp.
Hùng Cẩm Châu đang vác hai cây trúc to, hành động có phần bất tiện, vừa đi vừa dùng chân đẩy lùi mấy con chó con và đám gà vịt đang chạy loạn, hoàn toàn không nhận ra Ninh Quy Trúc đã ra khỏi bếp.
Hắn xua đuổi mấy tiếng, Đại Vượng và Nhị Thải mới phản ứng, bắt đầu chạy nhảy đuổi bầy gà vịt. Ninh Quy Trúc không biết nghĩ gì lại bật miệng gọi: “Đại Vượng, Nhị Thải, dồn tụi nó lại đây.”
Hai con chó con ngẩng đầu lên nhìn ngươi, rồi thực sự bắt đầu đuổi lũ gà vịt về phía Ninh Quy Trúc. Chính y cũng thấy ngạc nhiên, bất giác ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt Hùng Cẩm Châu, không nhịn được mà cong mắt cười khẽ.
Dưới ánh nắng, nụ cười của ca nhi đẹp đến lạ, khiến tim Hùng Cẩm Châu như lỡ một nhịp. Hắn vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác, sau mới phát hiện ra bản thân cũng đang cười.
Hắn giơ tay sờ khóe miệng để che đi nụ cười, rồi đặt hai cây trúc đang vác xuống đất.
Trúc rất dài, sau khi đặt xuống, phần đầu còn thò ra ngoài khỏi cổng sân gần nửa mét.
Ninh Quy Trúc cụp mắt xuống, đưa tay xoa đầu Nhị Thải vừa chạy lại, sau đó rửa tay sạch sẽ rồi quay vào bếp, tiếp tục canh nồi tóp mỡ.
Hùng Cẩm Châu cũng đi vào hỏi: “Trúc cần bổ nhỏ ra không?”
“Ừ, những phần mảnh hơn thì chặt ra trước đi, lát nữa đem phơi khô rồi để dành làm củi đốt.”
“Được.”
Hùng Cẩm Châu xử lý trúc, rồi cầm bát đi lấy một bát nước giếng, vừa uống vừa đứng bên cạnh Ninh Quy Trúc, mắt nhìn nồi mỡ đang sôi lách tách, từng miếng tóp mỡ vàng ruộm tỏa mùi thơm quyến rũ. Mùi hương ấy làm hắn không kìm được mà nuốt nước bọt.
Tiếng nuốt bị che giấu trong tiếng uống nước, rất khẽ, nhưng Hùng Cẩm Châu vẫn theo bản năng hơi dịch người sang bên, sợ làm mất mặt trước mặt Ninh Quy Trúc.
Ninh Quy Trúc không để ý tới động tác của hắn, thấy nồi mỡ đã gần được, lửa bên dưới vẫn còn cháy, liền hỏi: “Trong nhà có đồ để lọc mỡ không?”
Hùng Cẩm Châu ngẩn ra: “Ờ... cái đó là gì?”
Nhà nông thường hiếm khi ăn món có nhiều dầu mỡ, càng ít khi có điều kiện tích trữ dầu, nên cũng hiếm khi chuẩn bị sẵn mấy thứ như đồ lọc mỡ.
May là từ đầu Ninh Quy Trúc cũng đã đoán được nhà Hùng Cẩm Châu chẳng có gì, nên nghe vậy cũng không thấy ngạc nhiên, chỉ nói: “Không sao, để lát nữa ta tự làm một cái.”
Hùng Cẩm Châu sờ sờ mũi.
Nhìn người bên cạnh tắt bếp, đậy nắp nồi lại, trong lòng hắn đột nhiên nảy sinh chút xấu hổ khó nói.
Trước kia sống một mình, trong nhà không có gì cũng chẳng thấy sao. Nhưng bây giờ đã có phu lang, chuyện gì cũng để đối phương sắp xếp, Hùng Cẩm Châu lại cứ thấy ngại ngại. Rõ ràng đã là phu phu, vậy mà đến cả việc cầm tiền đi ra ngoài mua gì đó, hắn cũng cảm thấy như có lỗi với Ninh Quy Trúc.
Cao lớn là thế, vậy mà lại đứng ngơ ngác một chỗ, uống nước xong cũng không buông bát. Ninh Quy Trúc thấy lạ, nhìn hắn mấy lần rồi hỏi: “Sao thế?”
“... Không sao.”
Hùng Cẩm Châu ấp úng, không biết mở lời thế nào, càng không có mặt mũi nói mấy điều đang nghĩ trong lòng.
Từ trước tới nay, Ninh Quy Trúc đều chỉ lo sinh tồn, bên cạnh chẳng có người thân, bạn bè lại càng hiếm. Y không quen với việc để ý tới cảm xúc người khác, lúc này nghe đối phương nói không có gì, cũng coi như mình nghĩ lầm, liền cầm dao chẻ củi bước ra khỏi bếp.
Hùng Cẩm Châu vội vàng đuổi theo: “Có việc gì ta làm được không?”
Ninh Quy Trúc thử dọn đống trúc, rồi quay đầu hỏi: “Ngươi biết chẻ trúc không?” Không đợi hắn trả lời, y đã nói tiếp: “Không biết cũng không sao, cứ làm như này, chém một nhát xuống rồi xoay lưỡi dao qua lại, cây trúc sẽ tự nứt ra thôi.”
Không phải Ninh Quy Trúc lười làm, chỉ là sau khi sống lại, mọi chuyện quá thuận lợi, khiến y đánh giá sai sức lực cơ thể này. Mới vừa rồi cố chặt cây trúc còn ướt, lại quá nặng, đến mức không thể nhấc lên nổi.
Hùng Cẩm Châu nhận lấy dao Ninh Quy Trúc đưa, làm theo hướng dẫn, nghe thấy tiếng trúc nứt ra, có chút không chắc chắn hỏi: “Vậy đúng chưa?”
“Đúng rồi, đừng dùng lưỡi dao đè lên trúc, dùng sống dao.”