Chương 19

Đồ tể lại cẩn thận gói mỡ lá, cân cho Ninh Quy Trúc xem, sau đó theo yêu cầu ban đầu của hai người, cắt thêm hai cân thịt ba chỉ. Lúc thu dao, còn tiện tay cắt thêm một miếng thịt mỡ nhỏ đặt lên trên cùng, vui vẻ nói:

“Tổng cộng 196 văn, miếng thịt này tặng hai vị ăn kèm.”

Ninh Quy Trúc: “...”

Y liếc mắt nhìn Hùng Cẩm Châu đang vui vẻ trả tiền, trong lòng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.

Người ta tặng đồ, phần nhiều là nể mặt Hùng Cẩm Châu, Ninh Quy Trúc cũng không khách sáo, đợi Hùng Cẩm Châu đặt thịt vào giỏ tre xong, hai người mới tiếp tục đi tới điểm dừng cuối cùng – mã tứ.

Mã tứ là nơi buôn bán gia súc, ở huyện An là địa phương nhỏ, không có khu chợ riêng cho gia cầm, cho nên gà vịt các loại đều được gom lại bán tại đây.

Vừa mới bước vào mã tứ, liền thấy mấy người bán gà vịt con ngồi rong ven đường, Ninh Quy Trúc liền ngồi xổm xuống hỏi giá.

Thím bán hàng thấy có khách tới, mặt mày vui vẻ nói: “Gà con ba văn một con, vịt thì lớn hơn đôi chút, phải đắt thêm một văn.”

Giá cả vẫn trong dự tính, Ninh Quy Trúc liền cẩn thận xem kỹ giỏ gà vịt, chọn năm con gà con, ba con vịt con.

Ninh Quy Trúc lớn lên ở thôn nhỏ vùng núi, từng nghe người ta nói: “Mua lẻ thì sống, mua chẵn thì chết,” tuy trong lòng không tin mấy, nhưng nghe lâu thành quen, cho nên lúc mua gà vịt con vẫn quen tay chọn số lẻ.

Hùng Cẩm Châu trả tiền, Ninh Quy Trúc ôm gà vịt bỏ vào giỏ tre treo trên vai, nhẹ nhàng đứng dậy.

“Giờ thì...”

Ninh Quy Trúc đang định nói về nhà, chợt nhớ ra: “Còn chưa mua muối.”

Hùng Cẩm Châu nghe vậy, ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói: “Trước tiên hồi phủ đi, đã đến giờ ngươi uống thuốc. Trong nhà vẫn còn ít muối, mấy ngày nữa ta lại lên chợ mua cũng được.”

“Ừm, cũng được.”

Trên người mang không ít đồ, vừa ra khỏi cổng thành, Hùng Cẩm Châu liền kéo tay Ninh Quy Trúc đi đến chỗ xe ngựa.

Hai người cùng đi, phần lớn kẻ qua đường đều bị dung mạo của Ninh Quy Trúc làm cho kinh diễm, sau đó lại bị khí thế của Hùng Cẩm Châu dọa đến vội vàng thu mắt quay đi.

Những ánh mắt ấy không hề che giấu, khiến Ninh Quy Trúc hơi nhướng mày, trong lòng đột nhiên sinh ra vài phần tò mò, dung mạo hiện giờ của y rốt cuộc ra sao?

Chuyện soi gương thì để sau, lúc này đây ánh mắt Ninh Quy Trúc lướt qua đám người, liền thấy được phu xe từng gặp trên đường.

Y cùng Hùng Cẩm Châu đi đến, hỏi: “Đại thúc định lúc nào thì đi?”

Phu xe trong lòng khổ không nói được, nhưng xe đã có bốn người ngồi, thêm hai vị này cũng không sao. Dù sao có Hùng Cẩm Châu ở đây, đoán chừng chẳng ai dám trốn vé. Hắn nói: “Hai vị mà lên, lão phu liền khởi hành ngay.”

“Vậy thì phiền thúc.”

Ninh Quy Trúc cười nhẹ, đưa cho phu xe hai đồng tiền, rồi bước đến phía sau xe ngựa.

“Đưa đồ đây.” Hùng Cẩm Châu đưa tay cầm lấy giỏ tre trong tay y, một tay khác đỡ y lên xe.

Ninh Quy Trúc vừa ngồi ổn định ở phía sau, đưa tay muốn lấy lại giỏ tre. Hùng Cẩm Châu lại tránh đi tay y, một tay chống vào ván chắn xe ngựa, nhẹ nhàng trèo lên xe.

“Ngồi yên hết rồi chứ? Chúng ta xuất phát thôi.”

Phu xe hô một tiếng, không nghe ai phản đối liền giơ cành trúc khẽ vụt vào mông con la, xe bắt đầu lảo đảo lắc lư tiến về phía trước.

Đường đất gồ ghề lại nhiều đá, đi bộ thì không thấy gì, nhưng ngồi trên xe thì xóc nảy dữ dội. Thêm vào đó, ván chắn của xe chỉ cao chừng một gang tay, Ninh Quy Trúc và Hùng Cẩm Châu lại ngồi ở sát mép phía sau, cảm giác chao đảo càng thêm rõ ràng.

Hùng Cẩm Châu thấy sắc mặt Ninh Quy Trúc có phần tái nhợt, liền duỗi chân dài ra, chắn bên ngoài người y, giúp y có điểm tựa, tránh bị lắc mạnh mà ngã xuống.

“Không sao chứ?”

Xe lại nghiêng một cái nữa, Ninh Quy Trúc suýt thì ngã nhào, vội vịn lấy chân Hùng Cẩm Châu. Nghe thấy hắn hỏi, y hơi xấu hổ rút tay về, lắc đầu tỏ ý không sao.

Khoảng cách từ huyện thành về thôn Tiểu Hà cũng không tính là xa, trước khi Ninh Quy Trúc chịu hết nổi thì xe la đã dừng lại.

Trong lòng y thở phào nhẹ nhõm.

Hùng Cẩm Châu xuống xe trước, quay người đỡ Ninh Quy Trúc xuống. Sau khi hai người đứng vững, hắn mới quay lại lấy giỏ tre của bọn họ.

Đường đất rộng trước cổng thôn Tiểu Hà kéo dài qua thôn, một bên là rừng cây rậm rạp, ba phía còn lại là núi cao trập trùng. Nhà của Ninh Quy Trúc nằm ngay khu giáp ranh giữa rừng cây và núi, từ đầu thôn đi vào phải đi ngang qua nhà cha mẹ Hùng Cẩm Châu mới tới được.

“Nhị tiểu tử? Sao con không đi trực ban?” Từ xa thấy Hùng Cẩm Châu, Liễu Thu Hồng chau mày hỏi.

Nghe bà gọi, hai người liền lên tiếng chào, sau đó giải thích: “Chủ bộ nói con mới thành thân, cho nghỉ năm ngày.”

Nghe có nghỉ phép, sắc mặt nghiêm nghị của Liễu Thu Hồng lập tức dịu đi, bà mỉm cười dặn dò: “Đã được nghỉ thì ở nhà bồi Trúc ca nhi cho tốt, làm việc cũng phải nhanh nhẹn lên, nghe chưa?”

Phu lang tốt thế này, nếu để người ta thất vọng mà bỏ đi thì đáng tiếc lắm.

Hùng Cẩm Châu “vâng” một tiếng.