Hùng Cẩm Châu bước lên, lấy tiền từ trong tà áo ra.
Lần này bọn họ mang theo tổng cộng mười một lượng sáu tiền, nặng trĩu, không chỉ khó giấu mà còn làm tà áo phồng lên. Cũng may là Hùng Cẩm Châu không dễ chọc, nên mới không bị ai để ý hay theo dõi.
Tiểu nhị thấy vậy, hỏi: “Có cần thuê người khiêng không?”
Hùng Cẩm Châu quay đầu nhìn về phía Ninh Quy Trúc.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của người bên cạnh, Hùng Cẩm Châu khẽ giải thích: “Tức là thuê người mang đồ về tận nhà mình. Tiền thì chia đôi với tiệm, rẻ hơn thuê xe kéo một chút.”
Ninh Quy Trúc theo bản năng muốn từ chối, vì nghĩ đã giao tận nơi thì làm sao mà rẻ được? Nhưng ngẫm lại hôm nay mua cũng không ít, y vẫn gật đầu: “Được.”
Lúc này Hùng Cẩm Châu mới nhìn về phía tiểu nhị.
Tiểu nhị cười nói: “Mấy món đồ này cũng không nhiều, mười văn tiền là được.”
Trả tiền xong, hai người tay không rời khỏi tiệm gạo.
Ninh Quy Trúc nghiêng đầu hỏi Hùng Cẩm Châu: “Ta muốn mua ít nước tương với giấm chua, đi đâu mới có?”
“Vậy thì phải tới tiệm bán tương, bên này.”
Hùng Cẩm Châu bước nhanh lên nửa bước, dẫn Ninh Quy Trúc đến tiệm bán tương.
Tiệm này nằm ở một khu hơi khuất, nhưng bề ngang lại rất rộng, vừa đến gần đã ngửi thấy mùi tương nồng nặc.
“Hùng bộ đầu, sớm vậy!” Chủ tiệm tương thấy người quen liền bước nhanh ra khỏi quầy, vừa nhìn thấy Ninh Quy Trúc liền lễ phép hỏi: “Vị này là...”
Hùng Cẩm Châu giới thiệu: “Đây là phu lang của ta, đến tìm ông mua ít tương.”
“Ai da, đúng là vậy thật!” Chưởng quầy bật cười: “Ta mới vừa nãy còn đang nghĩ, hai người nhìn xứng đôi như thế, nếu không phải phu phu thì tiếc quá. Giờ thì tốt rồi, đỡ cho ta phải mặt dày làm mối.”
Tuy lời nói của ông ta có phần khoa trương, nhưng thần thái lại rất tự nhiên, khiến người ta cảm thấy chân thành.
Ninh Quy Trúc nghiêng đầu nhìn, liền thấy Hùng Cẩm Châu trên mặt tràn đầy ý cười mà không che giấu, y hơi ngượng, khẽ ho một tiếng rồi chuyển chủ đề: “Chưởng quầy, bọn ta muốn mua ít nước tương, giấm chua, ngoài ra chỗ ông có tương hột không?”
“Tương hột?” Chưởng quầy ngẩn ra: “Ý ngươi là tương đậu nành hả?”
Xem ra nơi này không có rồi.
Ninh Quy Trúc trong lòng hơi thất vọng, thuận miệng giải thích: “Không giống đâu, tương hột là làm từ đậu tằm, thích hợp dùng để xào rau hơn.”
Chưởng quầy khẽ động lòng, liếc nhìn Hùng Cẩm Châu đang yên lặng đứng bên cạnh, rồi lại nhìn Ninh Quy Trúc, mặt mày rạng rỡ hỏi: “Nghe ngươi nói có vẻ rất rành quy trình làm tương hột nhỉ?”
Ninh Quy Trúc hoàn hồn từ cảm giác tiếc nuối, lập tức nhận ra chưởng quầy đang có ý đồ gì, liền đổi hướng hỏi: “Chưởng quầy muốn mua công thức à?”
“À thì...” Chưởng quầy xoa tay cười nói: “Nếu như công thức thực sự hữu dụng, ta đương nhiên là muốn mua rồi.”
Ninh Quy Trúc suy nghĩ một chút, quay sang nhìn Hùng Cẩm Châu, nói: “Ngươi chắc cũng từng làm tương rồi, cũng biết là chuyện này không thể xong trong thời gian ngắn được...”
Nghe ra y có ý muốn giao dịch, chưởng quầy vội nói: “Chuyện đó dễ thôi. Nếu ngươi có thời gian thì làm ra sản phẩm rồi hãy nói chuyện công thức cũng được. Nếu không thì bọn ta có thể trả tiền trước để mua một phần công thức, rồi tùy tình hình sẽ quyết định có mua phần còn lại hay không.”
Thế giới này chưa có quy định bảo hộ quyền sở hữu tri thức, Ninh Quy Trúc cảm thấy cách sau không đáng tin mấy, nhưng nếu theo cách đầu, thì hắn hiện tại cũng không có đủ thời gian và điều kiện để làm tương.
Hơn nữa, phương pháp làm tương hột đối với y cũng chỉ là một thứ nhỏ nhặt không đáng gì.
Ninh Quy Trúc bắt đầu động tâm.
Thấy y có ý định, Hùng Cẩm Châu mở miệng: “Nếu muốn bán thì cứ nói với ta, ta sẽ tìm người lo liệu, không cần lo mấy chuyện phiền phức khác.”
Có câu "cường long không áp nổi rắn địa phương", mà nói ra cũng khéo, Hùng Cẩm Châu chính là "rắn địa phương" lớn nhất ở vùng này.