Ninh Quy Trúc mím môi, cởi giày tất để rửa chân.
Y hoàn toàn không để ý rằng khi mình cởi giày tất, Hùng Cẩm Châu ở bên cạnh theo bản năng quay mặt đi, tránh ánh nhìn.
Dân làng nghèo khó, rất hiếm ai có quần áo hay giày dép tử tế, cho nên về mặt lễ nghi, cũng không có nhiều quy củ như những gia đình giàu có.
Thế nhưng...
Dù không nhiều quy củ, cũng không có nghĩa là không có liêm sỉ hay lễ độ.
Đây là lần đầu tiên Hùng Cẩm Châu thấy một ca nhi cởi giày tất ngay trước mặt mình, lại còn gần đến mức này. Hơn nữa... làn da y trắng đến thế.
Sau khi rửa sạch chân, Ninh Quy Trúc theo thói quen đặt chân lên mép chậu, định cứ thế để khô.
“Cho ngươi, lau đi.”
Một mảnh vải không quá lớn hiện ra trước mặt y. Ninh Quy Trúc chớp mắt, đón lấy rồi mỉm cười với Hùng Cẩm Châu:
“Cảm ơn.”
“Ừm.”
Hùng Cẩm Châu cụp mắt xuống, lặng lẽ liếc nhìn bằng khóe mắt, thấy Ninh Quy Trúc lau chân xong, cúi người bưng chậu đi ra ngoài.
Ánh mắt Ninh Quy Trúc dõi theo bóng lưng hắn, hơi nghiêng đầu, có chút nghi hoặc.
Sao lại có cảm giác như đang chạy trối chết vậy?
Nghĩ mãi không ra.
Ninh Quy Trúc lau khô chân, xỏ lại đôi tất, mang giày vải vào, cầm khăn lau chân đi ra ngoài giặt. Vừa đến cửa bếp thì chạm mặt Hùng Cẩm Châu đang xách chậu rửa chân quay lại.
Thấy vậy, y nhớ ra mình chưa giặt khăn, bèn dừng lại, nghiêng người nhường đường cho nam nhân đi vào.
Tình huống giờ đã đảo ngược.
Ninh Quy Trúc cũng không có ý tránh né hay ngượng ngùng gì. Y ngồi trên ghế, chống cằm ngắm Hùng Cẩm Châu rửa chân. Mí mắt y dần dần sụp xuống, sau khi uống thuốc, cơn buồn ngủ trở nên đặc biệt nặng nề.
Hùng Cẩm Châu để ý thấy Ninh Quy Trúc đã mơ màng, liền vội vàng rửa chân cho sạch, lau qua loa, rồi ném tất vào chậu, đứng dậy nói:
“Ngươi về ngủ trước đi, ta tới liền.”
“À, được.” Ninh Quy Trúc đáp, định quay vào phòng ngủ thì thấy bạc còn nằm trên bàn, lại quay người nhặt mấy thỏi bạc lên, nói:
“Tiền ta đem cất vào phòng nhé!”
“Ừ.”
Hùng Cẩm Châu vùi đầu giặt tất.
Tất mới đi một ngày nên không quá bẩn, rất nhanh đã giặt xong. Hắn thay nước lạnh trong chậu, giặt sạch khăn lau chân, rồi giặt thêm một lượt tất, đem phơi lên sào ngoài sân.
Hai con chó Đại Vượng và Nhị Thải đang đuổi nhau trong sân, Hùng Cẩm Châu hít một hơi sâu, ngồi xổm xuống, mỗi tay ôm một con, xoa mạnh mấy cái lên lưng chúng, rồi mới nhấc chân bước vào phòng ngủ.
Tối hôm qua sau khi bái đường, Ninh Quy Trúc liền ngất xỉu, Hùng Cẩm Châu lúc đó chỉ nghĩ là do y mệt, liền để y mặc nguyên nằm xuống ngủ bên cạnh.
Một giấc ngủ đến tận khi trời sáng, lúc sắp ra khỏi cửa, hắn mới phát hiện mặt người bên cạnh đỏ bừng, hơi thở nặng nề, rõ ràng là đã bị bệnh.
Lúc ấy vừa mới lên ca trực không lâu, hắn cũng không chờ thêm, chỉ vội vàng nói với cha nương một tiếng rồi đi thẳng đến nha huyện.
Cảm giác làm chồng rốt cuộc cũng rõ ràng hơn vào thời khắc này. Hùng Cẩm Châu hít sâu một hơi, căng thẳng đi vào phòng ngủ.
Trong phòng, Ninh Quy Trúc đang thu dọn chăn đệm, thấy hắn vào thì nói:
“Cái đống tiền kia ngươi đem cất đi rồi hả? À mà còn cái túi tiền nào khác không? Ngày mai ta lên huyện, xách tiền đi lộ liễu quá.”
Nghe giọng điệu tự nhiên như không ấy của đối phương, Hùng Cẩm Châu cũng nhẹ lòng hơn:
“Ngày mai ta đi với ngươi luôn, tiện mua đồ.”
“Ủa?” Ninh Quy Trúc nghiêng đầu khó hiểu: “Ngươi không có ca trực sao?”
“Xin nghỉ được.”
Ninh Quy Trúc chớp mắt, suy nghĩ rồi nói:
“Ờ ha, vậy ngươi lấy thêm một thỏi bạc nữa nhé.”
Trước đó y chỉ lấy ít tiền, vì sợ mua nhiều đồ thì không tiện mang về. Nếu Hùng Cẩm Châu đi cùng thì vừa hay có người giúp xách đồ.
Nghĩ đến chuyện cần mua, trong đầu Ninh Quy Trúc bắt đầu tính toán. Trải xong chăn đệm, y cởϊ áσ khoác ngoài, chui vào ổ chăn nằm xuống.
Hùng Cẩm Châu vuốt thỏi bạc trong tay, thấy người kia đã nằm yên trên giường, chỉ chừa lại đôi mắt xinh đẹp lấp lánh nhìn sang, hắn cũng không chậm trễ nữa.
Đứng dậy mang túi bạc giấu vào hốc đất bên phải gầm giường, đậy đá lên cho kín, sau đó đem chỗ tiền còn lại đặt lên đầu giường, rồi cũng cởϊ áσ khoác lên giường nằm.
Ninh Quy Trúc đã mệt từ sớm, thấy hắn nằm xuống cũng ngáp một cái rồi nói:
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Cuối xuân, sáng sớm vẫn còn hơi lạnh.
Ninh Quy Trúc thở ra một hơi khí ấm, nhìn tủ đựng đồ mà cân nhắc không biết sáng nay ăn gì.
Hùng Cẩm Châu xuất hiện ở cửa, nói:
“Ra trấn ăn luôn đi.”
Ninh Quy Trúc quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn, biết người ta không có ý rút lời, liền đóng lại cánh tủ.
“Vừa hay tiện thể mua thêm đồ cho nhà luôn.”
“Ừ.”
Từ thôn Tiểu Hà đến huyện khoảng gần nửa canh giờ đường bộ. Hùng Cẩm Châu đi nhanh thì hai ba mươi phút là tới nơi.
Hôm nay đi cùng Ninh Quy Trúc, hắn cố ý ra khỏi nhà sớm hơn, để nếu gặp được xe lừa thì có thể cho y ngồi đỡ vất vả.