Chương 20

Đêm hôm khuya khoắt thế này, có gì mà không đợi ban ngày nói?

Vu Miên chẳng tin lời hắn.

Hơn nữa, nếu hắn định chuyện với nhà họ Dương rồi, sao hắn và mẹ hắn còn ở lại đây?

Nghĩ đến cái cửa lớn không khóa, Vu Miên nảy ra một suy đoán xấu.

Có khi nào mẹ kế kia của cậu chưa từ bỏ ý định, cấu kết với Thẩm Xuyên để tối nay lẻn vào phòng cậu?

"Đừng giận mà," thấy Vu Miên im lặng, Thẩm Xuyên hạ giọng dịu dàng, "Ta chẳng có tình cảm gì với Quế ca nhi cả, ta chỉ thích ngươi thôi."

"Miên ca nhi, ta sẽ mang thêm sính lễ đến hỏi cưới ngươi, ngươi gả cho ta nhé?"

Vu Miên: ...

Người này đúng là chẳng hiểu tiếng người.

"Không được."

Cậu dứt khoát từ chối, chẳng buồn dây dưa với Thẩm Xuyên. Nếu không mò được cá, cậu sẽ quay về.

"Miên ca nhi! Khoan đã mà..."

Thấy cậu đẩy cửa lớn định vào sân, Thẩm Xuyên sốt ruột, ba chân bốn cẳng lao về phía Vu Miên.

Vu Miên mặc kệ hắn, đợi Ngốc Đầu vào rồi thì sập cửa lại.

Ai ngờ Thẩm Xuyên bước dài xông tới, thò tay vào khe cửa, níu chặt không cho cậu đóng.

"Bỏ tay ra."

Mặt Vu Miên lạnh tanh.

Đến cái nơi khỉ ho cò gáy này đã đủ bực rồi, còn gặp phải kẻ mặt dày mày dạn, không biết điều như Thẩm Xuyên.

Thấy sắc mặt cậu sa sầm, Ngốc Đầu cũng căng thẳng, gầm gừ trong cổ họng.

"Ta... ta không bỏ!"

Thẩm Xuyên nghe tiếng chó sủa thì hơi sợ, nhưng nghĩ lại, hắn càng níu chặt hơn.

Theo kinh nghiệm tán gái bao năm, hắn nghĩ Vu Miên chỉ đang giận dỗi trẻ con thôi.

Chỉ cần hắn kiên trì, thể hiện tấm chân tình, chắc chắn sẽ chinh phục được cậu.

"Ta hỏi lại lần cuối," Vu Miên hít sâu một hơi, "Bỏ, hay không bỏ?"

"Không bỏ! Ta không bỏ!"

Thẩm Xuyên lớn tiếng, để thể hiện chân tình, hắn đưa cả tay kia lên, hai tay bám chặt khung cửa.

Vu Miên: ...

"Đồ thần kinh."

"Ngươi nói cái gì...?"

Thẩm Xuyên ngớ người, chưa kịp phản ứng thì nghe một tiếng "RẦM" thật lớn.

"Á á á á á!"

Hắn rú lên thảm thiết.

Vu Miên khinh bỉ liếc hắn, mặc kệ hắn, đóng sập cửa rồi về thẳng phòng mình.

Ngốc Đầu ngoan ngoãn đi theo sau, thân hình to lớn đen ngòm biến mất trong đêm tối.

Phía sau, tiếng kêu thảm thiết của Thẩm Xuyên vang vọng khắp thôn Tiểu Hà.

"Sao thế?" "Có chuyện gì vậy?!"

Đèn dầu ở gian chính và nhà đông sáng choang.

Vương Hương Cần vội khoác áo, lo lắng chạy ra.

Ngay sau đó, đèn ở hai gian nhà phía tây cũng sáng lên.

Đại tẩu Chu Ngọc kéo Vu Lập, nhị tẩu Trương Thải Lan kéo Vu Hành, lần lượt chạy ra.