Đã thật lâu rồi, Lam Trúc mới có được một giấc ngủ an yên đến thế. Ít ai hay, tâm hồn của một đứa nhỏ mới sáu tuổi đầu đã sớm in hằn vô số vết thương. Y buộc phải trưởng thành, buộc phải hiểu chuyện, buộc phải nhẫn nhịn ngay trong chính ngôi nhà của mình. Ánh nắng sớm xuyên qua mái tranh, phủ xuống một tầng ấm áp mỏng manh, bao lấy thân hình gầy guộc nhỏ bé kia. Lam Trúc khẽ động mi mắt, chậm rãi mở ra, trong tầm mắt còn vương chút mông lung.
Hồi lâu sau, y mới chợt nhớ ra, bản thân đã không còn ở Lam gia nữa, mà nay y đã trở thành đồng phu lang của Thẩm gia. Lam Trúc giật mình cúi đầu nhìn xuống đôi tay nhỏ gầy, trong mắt thoáng hiện nét kinh ngạc. Trong tay y rõ ràng chính là ngọc bội của nương, nhưng chẳng phải đêm qua trước khi đi ngủ y đã cẩn thận cất kỹ rồi đó sao?
Ý niệm vừa lóe lên, Lam Trúc bỗng nhớ đến giấc mộng đêm qua. Trong mộng, y lần đầu được gặp được nương thân đã mất của mình. Nương y thật xinh đẹp, dịu dàng, hệt như dáng hình y từng tưởng tượng. Nương không nói một lời, chỉ khẽ mỉm cười, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa đầu y. Sau đó, bà lấy ngọc bội đeo vào cổ y, rồi bóng dáng dần dần tan biến, mặc cho y khàn giọng gọi mãi cũng chẳng trở lại.
Giờ đây, nhìn miếng ngọc nằm gọn trong lòng bàn tay, Lam Trúc chỉ có thể nghĩ rằng, hẳn là nương muốn y đeo nó bên mình. Thẩm gia rốt cuộc là người thế nào, y vẫn chưa xác định được, nhưng dù sao so với những kẻ mang danh “thân nhân” ở Lam gia, ắt hẳn cũng tốt hơn nhiều. Nghĩ vậy, y liền đem ngọc bội cẩn thận đeo vào cổ, giấu kín trong vạt áo. May mắn đã sang thu, y phục dày dặn, che chắn kỹ càng, nên y cũng yên tâm đôi chút. Chỉ là, Lam Trúc không biết, ngay khoảnh khắc miếng ngọc áp vào ngực, nó khẽ phát ra một tầng quang mang dịu hòa, tựa như cánh tay của nương vẫn ôm lấy y, âm thầm che chở.
Sau khi chỉnh lại chăn gối gọn gàng, Lam Trúc rón rén bước ra ngoài. Tiết thu se lạnh, mọi người trong nhà thường dậy muộn. Ở Lam gia, y đã quen dậy sớm làm việc, nay rảnh rỗi lại không biết nên làm gì. Không rõ trong nhà họ Thẩm có thói quen ăn uống ra sao, y chẳng dám tùy tiện động tay, chỉ đưa mắt nhìn quanh. Một thoáng ngẫm nghĩ, Lam Trúc liền quyết định quét dọn sân trước sân sau. Ở hậu viện có chuồng gà, chuồng heo, còn cả con bò đã chở y đến đây hôm qua.
Y tiện tay cắt ít cỏ trong vườn cho chúng ăn. Mùa thu vốn hiếm cỏ non, y bèn nhổ luôn cỏ dại quanh luống rau. Vườn rau Thẩm gia trồng đủ loại, chỉ là trời đã sang thu, rau cải phần nhiều đã bắt đầu héo úa.
Đợi khi đã làm xong xuôi, Lam Trúc mới lần đầu thở phào, ngồi xổm xuống sân mà nghịch mấy con gà con đang lon ton chạy quanh. Cùng lúc ấy, Trương Lan đã thức dậy, định vào bếp chuẩn bị điểm tâm. Vừa bước ra, bà thoáng sững lại, thấy sân nhà quang đãng sạch sẽ, sau viện cũng được thu dọn gọn gàng. Nhìn xung quanh một lượt, đứa nhỏ kia đang ngồi chơi cùng gà con, gương mặt y an tĩnh đến lạ.
Trương Lan không khỏi kinh ngạc: " Đứa nhỏ này từ bao giờ đã thức dậy, lại còn chu toàn mọi việc đến vậy?"
Một tia xót thương chợt dâng lên trong lòng bà. Đứa nhỏ ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến thế, sao lại rơi vào cái gia đình chẳng ra gì kia? Nghĩ tới đó, Trương Lan lấy từ trong giỏ bốn quả trứng, đem vào bếp luộc. Từ trước đến nay, trứng trong nhà đều để dành riêng cho Hạo nhi. Nay thêm một Lam Trúc, mà thân thể y gầy yếu đến thế, hiển nhiên thuở trước chưa từng được bồi dưỡng đầy đủ. Đã quyết cùng phu quân coi đứa nhỏ như con ruột mà đối đãi, vậy thì cứ bắt đầu từ chuyện ăn uống sinh hoạt trước.