Chuyện ngoài kia, Lam Trúc chẳng hề hay biết. Y chỉ hiểu một điều, từ nay về sau, y không còn là người của Lam gia nữa.
Cha y đã lạnh nhạt buông lời tuyệt tình: “Tình nghĩa cha con giữa ta và ngươi chỉ đến đây thôi. Sau này ngươi sống hay chết cũng đừng quay về. Ta nuôi ngươi mấy năm nay, cũng xem như đã nhân từ rồi.”
Khoảnh khắc ấy, tâm Lam Trúc như bị khoét một lỗ thật sâu. Bao tháng ngày ít ỏi nơi Lam gia, y từng khát khao tình thương của cha biết bao, đến hôm nay tất cả đã hoàn toàn sụp đổ.
Kế mẫu lại dùng ánh mắt khinh miệt, hả hê mà nhìn y, giọng nói sắc lạnh:
“Ngươi cũng đừng trách cha nương như chúng ta tàn nhẫn. Có trách thì trách ngươi sinh ra không đúng lúc… nói cho đúng, vốn dĩ ngươi không nên sinh ra. Mấy năm qua ta thiện tâm nuôi ngươi là vì cái gì, chắc ngươi hiểu rõ. Từ nay về sau, ngươi sống hay chết đều chẳng liên quan gì đến chúng ta nữa.”
Những lời đó rơi vào tai Lam Trúc, chẳng khác nào rơi vào hầm băng lạnh thấu tận xương tủy. Bàn tay nhỏ gầy guộc siết chặt vạt áo đến trắng bệt, cổ họng nghẹn đắng, vị cay chát dâng lên nơi đầu lưỡi. Y cố gắng kìm nén dòng lệ nóng hổi, bởi có khóc thì được ích gì?
Hai kẻ đó, ý tứ quả thật giống nhau, không hổ là phu thê.
Lam Trúc vốn chẳng phải đứa ngốc. Từ nhỏ y đã thông minh, hiểu chuyện, biết rõ vị trí của mình trong ngôi nhà này. Y từng nghe bà vυ" nhắc đến nương thân đã khuất, cũng biết tất cả sản nghiệp Lam gia hôm nay đều là của hồi môn mà nương để lại.
Khẽ đưa tay sờ lên chiếc giường tre trong căn phòng tranh này, y cảm thấy nơi đây tuy đơn sơ nhưng chăn đệm lại mềm mại, còn tốt hơn nhiều so với chiếc giường gỗ cứng ngắc mà y phải nằm mỗi đêm ở nhà cũ.
Năm trước, sau khi hai vị lão thái gia và lão thái thái qua đời, kế mẫu lấy cớ mất đồ mà bán đi bà vυ" của y. Từ đó, Lam Trúc ngày ngày phải theo người hầu trong nhà làm việc, ăn cơm dưới bếp, ngủ chen chúc trong gian phòng của hạ nhân.
Phụ thân y năm ngoái đỗ cống sĩ, đang chuẩn bị sang năm lên kinh dự thi mùa xuân. Giữ y lại trong nhà cũng chỉ vì lo lắng ảnh hưởng đến thanh danh.
Không ngờ mấy hôm trước, cô nhỏ từ huyện bên trở về, nói gần chỗ nàng có người muốn tìm một tiểu ca nhi sinh tháng tám để làm đồng phu lang.
Kế mẫu nghe xong, chẳng chút do dự, lập tức hối cha y đồng ý:
“Gả sớm hay gả muộn cũng là gả. Đồng phu lang hay phu lang cũng chẳng khác. Như vậy vừa khỏi phải nuôi báo cô, vừa không cần chướng mắt, mà chàng cũng chẳng lo tổn hại thanh danh. Tiểu ca nhi vốn khó định hôn sự, nay có người hỏi cưới thì còn gì bằng. Chúng ta chỉ cần phao tin rằng đã tìm được một mối tốt cho nó, ai dám nói gì nữa?”
Lam Thư ở bên cạnh cũng phụ họa:
“Phải đó, đại ca. Ta cũng là vì nghĩ cho Trúc ca nhi mới không ngại đường xa bôn ba chuyến này. Nhà bên kia cũng là gia đình phúc hậu, đứa nhỏ gả sang đó chẳng lo thiếu ăn, thiếu mặc.”
Lam Thành cầu còn chẳng được, lập tức gật đầu đáp ứng.