Chương 2

Trương Lan đảo mắt nhìn Lam Trúc từ trên xuống dưới một vòng, gật đầu hài lòng:

“Cũng sáng sủa, dễ nhìn, chỉ tội hơi gầy một chút.”

Lam Trúc vẫn còn ngơ ngác, trong mắt vương nét sợ sệt, chẳng rõ rốt cuộc nơi này là đâu.

Phu thê Thẩm Nhất và Trương Lan vốn không phải hạng người khó tính. Trước khi nhận đứa nhỏ tên Lam Trúc này, bọn họ cũng đã âm thầm tìm hiểu. Quả thật, mọi chuyện không khác mấy so với lời Tương thẩm từng kể.

Nương của Lam Trúc là Diêu Ý, tiểu thư con nhà phú thương. Năm ấy, Diêu viên ngoại đi ngang qua huyện Định Viễn, chẳng may gặp nạn dọc đường. May mắn thay, được Lam đồng sinh trên đường đi học về cứu giúp. Vì tạ ân cứu mạng, ông gả nữ nhi cho Lam Thành để báo đáp, lại kèm theo của hồi môn hậu hĩnh.

Lam gia đối với số hồi môn ấy vô cùng vừa ý. Lam Thành cũng nhờ đó mà nối tiếp con đường công danh vốn tưởng như dang dở.

Diêu Ý là người hiền dịu, đoan trang, xinh đẹp, giỏi quán xuyến việc nhà. Nàng mang theo hồi môn phong phú, cửa tiệm, thôn trang đều có đủ. Thế nhưng trong mắt Lam Thành, nàng lại bị chê là “có tính con buôn”, suốt ngày lo sổ sách, bàn tính. Hắn nào nghĩ đến bạc hắn tiêu, đồ hắn dùng từ đâu mà có.

Ngay cả khi mang thai, việc buôn bán vẫn do Diêu Ý tự mình gánh vác. Phu quân chẳng những không sẻ chia, trái lại càng thêm hờ hững, lạnh nhạt. Trong lòng Lam Thành, người có học như hắn phải cưới một tiểu thư khuê các mới xứng, còn con gái thương nhân như Diêu Ý thì thấp kém quá chừng.

Khi Diêu Ý gần đến ngày sinh, Lam Thành vẫn cứ đi biệt. Sau đó, chẳng rõ từ đâu hắn dẫn về một bà mụ, nói là vì muốn tìm người có kinh nghiệm đỡ đẻ cho thê tử. Diêu Ý tin là thật, trong lòng còn cảm thấy vui mừng vì phu quân cuối cùng cũng biết nghĩ cho mình. Nào ngờ tất cả chỉ là âm mưu.

Thì ra bên ngoài Lam Thành đã sớm có tình nhân, lại còn là muội muội quan chủ bộ. Đêm mưa định mệnh ấy, Diêu Ý vì khó sinh mà qua đời, chỉ kịp để lại đứa con còn đỏ hỏn. May thay vẫn còn hai lão nhân Lam gia đứng ra, nếu không e rằng Lam Thành đã vứt bỏ đứa trẻ.

Khi ấy, tình nhân Lý Cầm của hắn đã mang thai ba tháng. Lam Thành nóng lòng muốn đón nàng ta vào cửa, bèn nói:

“May mà Diêu Ý chỉ sinh một tiểu ca nhi, cũng không ảnh hưởng gì đến tiền đồ về sau. Giữ nó lại cũng tốt. Ta sẽ lấy cớ tìm kế mẫu chăm sóc đứa trẻ tội nghiệp này, danh chính ngôn thuận cưới nàng. Đợi đến khi nàng sinh cho ta một tiểu nhi tử, thì tính kế khác cũng chưa muộn.”

Nghe lời hứa hẹn ấy, Lý Cầm mới nguôi giận. Ả vốn để mắt đến Lam Thành chỉ vì số hồi môn đồ sộ của Diêu Ý. Nay người đã chết, ả còn e ngại gì nữa? Một tiểu ca nhi mà thôi, trước sau gì chẳng phải cũng gả đi, ả tự nhiên chẳng buồn để tâm.