“Hôm nay có thể làm món mầm gai chiên giòn với chồi non hương xuân. Thịt bò sống hôm qua còn một ít chưa dùng hết có thể thái mỏng rồi xào với dương xỉ. Ngươi thấy sao?”
Trình Cảnh Sinh đứng cách cậu vài bước, khẽ đáp: “Được, ngươi nấu, món gì cũng ngon.”
Dương Thanh Thanh nhìn y, chỉ cảm thấy má y hơi ửng đỏ, không biết là vì ngại ngùng hay vì cứ cúi đầu nhặt rau quá lâu
Trong khi cậu khúc khích cười nói với Trình Cảnh Sinh thì y đã hái được cả một nắm rau dương xỉ. Y dùng vỏ cây bó lại rồi đưa cho cậu.
Dương Thanh Thanh luống cuống nhận lấy. Tay của Trình Cảnh Sinh lớn, bó dương xỉ cũng nhiều nên một tay của cậu không nắm hết, đành phải ôm bằng hai tay trước ngực, nặng trĩu.
"Ta đi trước đây." Dù sao y vẫn cảm thấy mình không nên ở riêng với cậu quá lâu, lỡ như có người nhìn thấy thì Dương Thanh lại bị bàn tán.
Thế là, y ngại ngùng cười với cậu một cái, rồi quay lưng rời đi đi, biến mất giữa rừng cây.
Một mình Dương Thanh Thanh chầm chậm đi xuống núi.
Trình Cảnh Sinh vừa cười với cậu, Dương Thanh Thanh chỉ thấy nụ cười của y còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng.
Trong giỏ vẫn còn chỗ nhưng cậu không muốn bỏ bó dương xỉ mà Trình Cảnh Sinh đưa vào.
Người của Trình Cảnh Sinh đã đẹp, đến cả bó dương xỉ y hái cũng gọn gàng, sạch sẽ, từng cây dài đều tăm tắp, thật là một bó rau hoàn hảo, thậm chí mùi thơm thanh khiết của nó cũng dễ chịu hơn những cây khác.
Cậu ôm bó dương xỉ suốt cả đoạn đường đi, vừa đi vừa suy nghĩ lung tung, rồi bất giác cười ngây ngô...
Bất thình lình, cậu nghe thấy tiếng khóc ở phía trước.
Dương Thanh Thanh giật mình, lúc này cậu mới nhận ra giọng đó hình như là giọng của Dương Thái. Cậu vội vàng chạy theo hướng phát ra âm thanh, chẳng mấy chốc cậu đã thấy Dương Thái đang bị một đám con trai lôi kéo.
Có lẽ bọn nó muốn cướp giỏ rau dại của Dương Thái nhưng nó không cho. Trong lúc giằng co, cái giỏ của nó đã bị đám nhóc nghịch ngợm đó làm đổ khiến rau vương vãi khắp nơi, một phần còn bị chúng nó cướp mất. Dương Thái không thể giành lại, cuối cùng nó chỉ có thể ngồi trên mặt đất mà khóc nức nở.
"Cái lũ phá hoại được nuôi mà không được dạy!" Dương Thanh Thanh sao có thể chịu nổi cảnh này, không chút do dự lao tới như tên bắn, túm lấy một tên và đánh.
Không ngờ, mấy tên nhóc con đó chẳng hề sợ cậu, trái lại bọn nó còn xúm lại.