- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Phu Lang Là Thôn Bá, Thì Sao Chứ?
- Chương 39
Phu Lang Là Thôn Bá, Thì Sao Chứ?
Chương 39
Đây là… bó hoa đầu tiên y tặng cho cậu đó.
Hồi nhỏ, cậu từng nghe cha mẹ kể về những mối tình đầu của thế hệ trước. Ở trường, chỉ cần bàn trước bàn sau chuyền nhau một cuốn sách sách, một cây bút, đầu ngón tay khẽ chạm một cái thôi mà mặt đã đỏ bừng suốt cả tiết học.
Cái kiểu lén lút vụng về mà lãng mạn đó… thì ra là cảm giác này!
Có điều, thứ tình cảm ngọt ngào pha chút ngượng ngùng thầm kín này không thể giữ được lâu trong lòng Dương Thanh Thanh.
“Ấy! Cảnh Sinh ca, ngươi cũng đi hái rau rừng à?”
Cậu ôm luôn bó dương xỉ, bước nhanh vài bước đuổi kịp y. Khó khăn lắm hai người họ mới có dịp hai người ở riêng với nhau, Dương Thanh Thanh thực sự rất muốn trêu y một chút.
Người ta đã gọi y rồi, Trình Cảnh Sinh không thể cứ thế mà chạy tiếp, đành phải dừng bước.
Dường như Dương Thanh Thanh hôm nay trông càng đẹp hơn. Hai má cậu ửng hồng khỏe khoắn vì vừa làm việc ngoài đồng, trang phục cũng giống như hôm ở gốc cây mơ, đầu đội chiếc khăn trắng viền đỏ, mái tóc đen mềm mượt búi gọn ở phía dưới, suốt một buổi sáng cũng không hề rối, trông rất lanh lợi.
Cậu mỉm cười với Trình Cảnh Sinh, nụ cười ấy khiến y nhất thời quên mất trả lời câu hỏi của cậu.
“Hi!” Dương Thanh Thanh tinh nghịch lắc lắc bó dương xỉ trước mặt y.
“Hửm?” Trình Cảnh Sinh hoàn hồn, lại vì sự thất thần của mình mà thêm ngượng ngùng, vội hỏi: “Chuyện gì thế?”
Dương Thanh Thanh cười tươi nói: “Không có gì, ta chỉ muốn hỏi ngươi… thịt bò có ngon không thôi.”
“Ngon.” Trình Cảnh Sinh gật đầu. Đương nhiên là ngon rồi, y chưa từng ăn miếng thịt nào ngon đến vậy, dù y chưa từng đặt chân đến các tửu lâu trong thành, nhưng y nghĩ tay nghề của cậu chắc hẳn không kém gì đầu bếp trong đó.
Dương Thanh Thanh cứ liên tục bắt chuyện, khiến y không tiện kiếm cớ bỏ đi nữa, vội cúi đầu hái tiếp rau dương xỉ quanh mình, dùng việc lao động để che giấu sự lúng túng khi phải nói chuyện riêng với cậu.
Nghe y nói ngon, Dương Thanh Thanh liền thấy vui vẻ, bèn hỏi tiếp: “Vậy ngươi còn thích ăn món gì nữa? Ta nấu cho ngươi.”
“Không cần phiền vậy đâu, đợi sau này…” Trình Cảnh Sinh định nói đợi sau này thành thân rồi hẵng nấu, nhưng nửa câu vừa thốt ra, y mới cảm thấy không ổn, vội dừng lại.
“Không cần đợi đến sau này.” Dương Thanh lại hào phóng đáp: “Ngươi muốn ăn gì, hôm nay ta làm luôn.”
Cậu xoay giỏ ra phía trước, lật lật đem nửa giỏ chiến lợi phẩm của mình.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Phu Lang Là Thôn Bá, Thì Sao Chứ?
- Chương 39