Khi lên núi, mọi người thường tản ra trong lúc mải mê tìm kiếm sản vật núi rừng, dần dà sẽ không còn nhìn thấy nhau. Vì vậy, cứ cách một lúc lại phải cất tiếng gọi lớn, mọi người cùng đáp lại để biết không ai lạc đường.
Dương Thanh Thanh vẫn lờ mờ nghe được tiếng người trong nhóm, đặc biệt là giọng của Dương Thái, cô bé ấy rất hay cười, từ xa đã ríu ra ríu rít, rúi rít ở đằng xa. Thế nên, dù có đi xa một chút cậu cũng không quá lo lắng, chỉ vùi đầu chăm chú hái rau.
Nào ngờ, khi chuẩn bị hái một cây rau, tay cậu bỗng chạm vào một bàn tay khác.
Là tay một người đàn ông, to hơn tay cậu, không mịn màng, không hề mềm mại mà mang cảm giác rắn chắc, mạnh mẽ của người từng lao động, khớp xương rõ ràng, nhưng lại khá trắng, hình dáng bàn tay cũng rất đẹp.
Hai người họ định hái chung một cây dương xỉ.
Dương Thanh Thanh vội vàng đứng thẳng dậy, nhìn kỹ lại, không ngờ người đó lại là Trình Cảnh Sinh.
“Xin lỗi, đã thất lễ rồi.” Trình Cảnh Sinh tỏ vẻ áy náy, lùi lại hai bước.
Hóa ra hôm nay Trình Cảnh Sinh cũng lên núi, Dương Thanh Thanh thầm nghĩ.
Mà Trình Cảnh Sinh lại cảm thấy hơi áy náy, chỉ thấy mình thật thất lễ. Sau khi đốn củi xong, thấy rau dương xỉ mọc nhiều trong rừng nên muốn hái một ít mang về. Chẳng hiểu sao y lại không nhận ra phía đối diện có người, suýt nữa đυ.ng vào người ta.
Nhưng y cũng không biết nên làm sao cho phải. Nghĩ nghĩ một lát, y cứ giống như hôm qua đưa cho Dương Thanh một viên kẹo, đưa luôn bó dương xỉ trong tay cho cậu.
“Cho ngươi.”
Dương Thanh Thanh khẽ nhướng mày. Đây là đang xin lỗi à? Chỉ vì vô tình chạm vào tay cậu mà y phải tạ lỗi ư?
Gương mặt Trình Cảnh vốn chẳng có bao nhiêu biểu cảm, lúc này lại lộ ra vẻ bối rối không biết làm sao. Y hơi nghiêng đầu, không dám nhìn thẳng Dương Thanh, một tay duỗi thật dài, dúi một năm dương xỉ xanh mướt về phía cậu cậu, trông chẳng khác gì đang dâng một bó hoa tặng cậu vậy.
Dương Thanh Thanh không nhịn được bật cười khúc khích, đang định nói chỉ chạm một chút thôi, không sao đâu. Nhưng Trình Cảnh Sinh thấy cậu không nhận, lại càng thêm ngượng ngùng, đành đặt bó dương xỉ xuống bên chân cậu, rồi vội vàng quay đầu rời đi, cứ như chạy trốn để tránh hiềm nghi vậy.
Người cổ đại quá câu nệ rồi, giữa chốn rừng hoang núi vắng này, nào có ai thấy, thế mà y vẫn còn xấu hổ đến mức đó.
Chẳng lẽ đây chính là, rung động thầm kín sao! Dương Thanh Thanh cúi xuống nhặt bó “hoa” dương xỉ, không nhịn được đưa tay ôm ngực, khe khẽ “ưm ưm” hai tiếng.