Chương 36

Trình Nhuận Sinh dặn tiếp: “Hôm nay việc ruộng còn lại không nhiều, ta dẫn mấy đứa nhỏ ra làm là được. Ngươi cứ lên núi đốn ít củi, nhưng đừng đi xa quá, nhỡ có người đến tìm ngươi khám bệnh thì còn tiện mà gọi.”

Trình Cảnh Sinh gật đầu đồng ý, thu dọn qua loa rồi rời nhà.

Bên nhà họ Dương cũng đã sửa soạn xong, chuẩn bị lên núi. Nhà họ Dương không có ruộng nên chẳng bận bịu gì chuyện cày cấy mùa xuân như người khác. Không có ruộng để gieo, sau khi làm xong việc ở vườn quả và ao cá, họ chỉ có thể lên núi hái lượm kiếm sống.

Khương Tịch Mai ở lại trông nhà, chuẩn bị lương khô mang theo cho ba đứa trẻ lên núi. Ba anh em đeo giỏ tre, mang theo dụng cụ cùng nhau lên núi.

Người địa phương gọi việc này là “chạy núi”. Đây là lần đầu tiên Dương Thanh Thanh theo mọi người “chạy núi”, trong lòng không khỏi có chút phấn khích. Có điều, so với mấy người chuyên nghiệp như Liễu tứ thúc, mấy người họ nghiệp dư hơn nhiều, chỉ hái chút rau rừng, trái cây dại ở sườn núi, mùa thu thì may ra kiếm được ít nấm thôi.

So với vùng núi trước, trong rừng sâu có nhiều thứ quý giá hơn hẳn. Mùa xuân có linh chi và lộc nhung, mùa hạ có sâm rừng, mùa thu còn có thể hái nấm chaga* và quả thông. Những người chuyên “chạy núi” thường đi cả mấy ngày, ăn ngủ đều ở trong rừng. Đến khi trở về, họ mang theo đủ loại sơn hào hải vị quý giá, đôi khi chỉ một chuyến cũng có thể kiếm được mấy lạng bạc khiến người ta phải ngưỡng mộ.

* Nấm chaga (桦树茸): tên khoa học là Inonotus obliquus, thường mọc ký sinh trên vỏ cây bạch dương

Vì thế mà Dương Huyền luôn đòi đi theo Liễu tứ thúc vào rừng sâu, nhưng Khương Tịch Mai nhất quyết không cho. Bà nói trong núi có gấu, mà Dương Huyền mới mười lăm tuổi, bị gấu đen ngồi một phát là bẹp dí.

Bởi vậy, Dương Huyền đành chịu thua, nhưng trong lòng vẫn luôn ủ ê vì mình chỉ được đi cùng phụ nữ và trẻ con đào rau dại.

Khương Tịch Mai rất khéo dỗ con trai, bèn nói với hắn rằng nhà sắp làm vườn rau, bảo hắn lên núi chặt vài cọc gỗ. Cọc thì nặng, Dương Thanh và muội muội không vác nổi, chỉ có “nam tử hán” như nó mới lo được. Nói thế, Dương Huyền mới thấy có chút khí thế.

Còn mục tiêu hôm nay của Dương Thanh Thanh và muội muội là rau dương xỉ.

Trời mỗi ngày một ấm hơn, các loại rau rừng trên núi cũng bắt đầu mọc um tùm. Hôm qua nghe người ta bảo rau dương xỉ đã mọc rồi, mọc đầy cả sườn núi. Hái được một giỏ đem ra chợ bán cũng được kha khá tiền, nếu thuê xe chở xuống thành thì còn bán được giá hơn.