Dương Thanh Thanh buồn bã ậm ừ một tiếng. Cậu ghét uống thuốc bắc nhất, luôn cảm thấy vị đắng ấy sẽ làm tổn thương chiếc lưỡi quý giá của cậu, cái lưỡi thiên bẩm của một vị thần bếp. Cho nên dù được cho kẹo, cậu cũng chẳng vui vẻ nổi.
Trình Cảnh Sinh thấy cậu thực sự không muốn uống thuốc, bèn nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: “Uống hết năm thang này thôi, sau đó không cần uống nữa.”
Điều dưỡng cơ thể là chuyện lâu dài, không thể cứ mãi dựa vào thuốc mãi được. Làm vậy không chỉ tốn kém, mà “thuốc nào cũng có ba phần độc”, uống mãi rồi thành cái bình đựng thuốc thì không ổn. Hơn nữa, Dương Thanh có nền tảng sức khỏe tốt, nói chung sẽ không có bệnh tật gì lớn.
Dù sao sau này Dương Thanh cũng sẽ ở bên y, có y ở cạnh thì lúc nào cũng có thể điều trị cho cậu, không cần vội vã nhất thời
Dương Thanh Thanh nghe y đảm bảo như vậy, sắc mặt mới dịu lại, trên mặt cũng thấp thoáng nét cười. Trình Cảnh Sinh cũng yên lòng.
Y bốc thuốc xong, bọc lại cẩn thận rồi tiễn hai người ra ngoài.
Nghĩ đến cái đùi bò kia, y gọi hai người lại, trực tiếp mang ra đưa cho họ: “Thẩm à, miếng thịt bò này là do nhà người ta cho cháu khi đi khám bệnh hôm nay, hai người mang về ăn đi."
Trình Cảnh Sinh rất hào phóng, đã cho thì cho cả đùi, khiến Khương Tịch Mai giật cả mình. Ở nông thôn, đừng nói là một cái đùi bò hai ba chục cân, ngay cả một hai cân thịt bò thôi cũng đã quý lắm rồi.
“Ôi! Cái này… cũng là cháu vất vả mà có được, cháu cứ giữ lại mà ăn đi, chúng ta không dám nhận đâu…” Bà vội vàng từ chối.
Nhưng Trình Cảnh Sinh lại nói: “Cứ cầm lấy đi, người nhà cháu cũng chẳng biết làm, để đó rồi hỏng mất.”
Khương Tịch Mai càng hoảng sợ hơn, bởi bà cũng không biết làm mấy món này.
Chỉ có Dương Thanh Thanh là hai mắt sáng rỡ, cậu biết làm, mà còn làm rất ngon là đằng khác. Vừa rồi lúc Trình Cảnh Sinh bước vào, cậu đã tinh mắt trông thấy cái đùi bò ấy, trong lòng còn lo nếu người ta không biết cách nấu mà làm hỏng thì tiếc lắm.
Giờ thấy y muốn đưa cho mình, cậu đâu có lý nào không nhận? Thế là, cậu vội vàng cười nói: “Cảnh Sinh ca, vậy chúng ta nhận nhé. Mai ta làm bắp bò kho và canh xương hầm rồi đem qua cho huynh ăn.”
Trình Cảnh Sinh không ngờ cậu ngay cả món thịt bò cũng biết nấu, y ngạc nhiên trong chốc lát, yết hầu cũng khẽ động đậy một cách khó nhận ra.
Y vội vàng vác đùi bò lên, tự mình đưa hai người về tận nhà họ Dương.