Dương Thanh Thanh thấy y không có biểu cảm gì, cũng không thể nhận ra y thích hay không thích. Nhưng nhìn y lúng túng tìm một bức tường sạch nhất để treo tấm cờ lên, cậu biết y vẫn rất trân trọng tấm lòng của mình.
Vì thế, cậu liền nở nụ cười tươi tắn, chờ Trình Cảnh Sinh bắt mạch cho mình.
"Dương Thanh thật sự rất thích cười." Trình Cảnh Sinh thầm nghĩ, nhưng y vẫn không dám nhìn quá lâu vào gương mặt kia. Y ngồi xuống và bắt mạch cho cậu. Hôm nay không vội vã nên y có thể xem xét kỹ hơn, không biết độc tính của phụ tử lần trước có làm tổn hại cơ thể cậu không.
Dương Thanh Thanh vốn nghĩ Trình Cảnh Sinh chỉ xem một lát là xong, không ngờ người đó cứ cúi đầu trầm ngâm mãi.
Trình Cảnh Sinh cứ ngồi yên không nhúc nhích, Dương Thanh Thanh cũng chống cằm nhìn y. Cậu không hề ngượng ngùng, cứ thế nhìn chằm chằm, thoải mái ngắm nghía nhan sắc của Trình Cảnh Sinh.
Tuy quần áo có hơi rách rưới nhưng Trình Cảnh Sinh trông rất tuấn tú, lại rất cường tráng, không biết bên dưới lớp áo kia thì thế nào...
Đầu óc Dương Thanh Thanh tràn ngập những ý nghĩ "đen tối", vừa nghĩ đến chuyện người cổ đại ngượng ngùng chắc chắn không thể ngờ cậu đang nghĩ gì, cậu lại càng vui vẻ, suýt bật cười thành tiếng.
Khương Tịch Mai cứ thế nhìn con trai mình ngây ngốc ngắm nhìn hán tử trẻ kia.
May mà Liễu Trường Anh đã đi rồi, Trình Cảnh Sinh lại đang chuyên tâm bắt mạch nên không để ý. Nếu không, bộ dạng này của cậu thật sự quá mất mặt. Khương Tịch Mai vội cấu nhẹ tay áo Dương Thanh, ra hiệu bằng mắt bảo cậu đừng nhìn người ta chằm chằm nữa.
Không hiểu sao bà cứ cảm thấy Dương Thanh nhà bà có chút khác lạ so với trước đây. Dù trước kia cậu cũng không phải là người rụt rè, nhưng nói chung vẫn trầm tĩnh, hiền lành, chứ không hoạt bát như bây giờ.
Bà không thể nghĩ ra nguyên nhân, chỉ có thể cho rằng là do con cái lớn rồi, tính nết thay đổi ở tuổi mười mấy cũng là bình thường. Chẳng qua người khác thì càng lớn càng điềm đạm, còn con bà thì có hơi ngược lại mà thôi...
Dương Thanh Thanh không nhìn chằm chằm Trình Cảnh Sinh nữa, thấy y khám chậm quá thì lên tiếng: “Vẫn chưa xong à?”
Trình Cảnh Sinh ngước mắt lên: “Đừng nói chuyện.”
Lúc bắt mạch không được nói chuyện.
Nhưng y nói vậy lại có vẻ hơi hung dữ khiến Dương Thanh Thanh vô thức rụt người lại một chút.
Trình Cảnh Sinh thật ra hoàn toàn không có ý định dọa cậu, nhưng không còn cách nào khác, y là người như vậy, người không quen nhìn vào cũng thấy sợ. Bản thân y cũng không biết tại sao, đôi khi bà con hàng xóm dẫn trẻ con đến khám, cứ thấy mặt y là lại khóc òa lên.