Chương 31

Bà không hề nhắc tới việc họ đã mang đồ ăn đến, cứ như thể chỉ là tiện đường ghé qua nhờ vả. Nhưng thực ra, hũ cá hầm lớn và mấy cái bánh bao nhân rau dún Dương Thanh mang theo đã được giao cho Liễu Trường Anh cất vào bếp từ lâu.

Trình Cảnh Sinh đặt tạm cái đùi bò lên bếp trong sân, rồi vội vàng nhờ Liễu Trường Anh đưa hai người họ vào nhà trước.

Trình Cảnh Sinh đã bôn ba cả ngày, khó tránh khỏi người đầy mồ hôi, sợ Dương Thanh chê bẩn, nên y nhanh chóng rửa tay và mặt thật sạch ở sân trước.

Dương Thanh Thanh ôm lá cờ thêu tặng Trình Cảnh Sinh, tò mò theo Khương Tịch Mai bước vào căn phòng khám bệnh của y.

Nói là phòng khám nhưng nó giống một nhà kho hơn, một bên chất đầy nông cụ, góc phòng kê một cái bàn với vài chiếc ghế.

Trình Cảnh Sinh cũng chẳng có những tủ thuốc lớn với nhiều ngăn kéo như y quán thành phố mà dược liệu được đựng trong túi vải, treo lủng lẳng từ xà nhà xuống, trông vô cùng giản dị. Chỉ có mùi hương thuốc thoang thoảng trong phòng là đặc trưng của một nơi chữa bệnh. Tuy nhiên, người dân quê đi khám bệnh vốn chẳng câu nệ nhiều điều, từ trước đến nay cũng chẳng ai nói gì nên Dương Thanh Thanh cũng yên tâm ngồi xuống.

Trình Cảnh Sinh nhanh chóng bước vào, Dương Thanh Thanh liền đưa lá cờ thêu cho y.

"Cảnh Sinh ca, đây là cờ thêu ta đặc biệt làm cho huynh đấy, huynh treo nó ở trong nhà đi, nó sẽ giúp thu hút nhiều khách hơn đó." Dương Thanh Thanh cười nói.

Trình Cảnh Sinh đón lấy tấm "cờ thêu" sắc màu rực rỡ với đủ thứ trang trí đính kèm. Trên nền cờ đỏ thẫm thêu mấy chữ vàng lớn: "Cải tử hoàn sinh, diệu thủ nhân tâm."

Bên cạnh còn có một dòng chữ nhỏ: "Dương Thanh thôn Dương Liễu kính tặng."

"Cái này..." Trình Cảnh Sinh nhất thời ngẩn người. Y chưa từng thấy thứ như vậy bao giờ, những lời viết trên đó dường như quá khoa trương rồi...

Tuy nhiên, khi thấy y có vẻ ngần ngại, Dương Thanh Thanh liền vội vàng thuyết phục: "Cứ treo lên đi mà, các y quán trong thành đều có cái này cả. Nhà các danh y còn treo đầy rẫy kìa, cái của ta làm còn coi là đơn sơ đó. Huynh treo lên, người khác mới biết huynh có tài, như vậy họ mới sẵn lòng tìm huynh khám bệnh chứ."

Tai Trình Cảnh Sinh ửng đỏ, nói khẽ: "Được... Đa tạ."

Trình Cảnh Sinh chẳng hề nghi ngờ gì về tác dụng của món quà mà Dương Thanh tặng. Chỉ là, đây là lần đầu tiên y nhận được một món đồ thủ công do chính tay Dương Thanh làm nên trong lòng vừa có chút vui mừng lại vừa ngượng ngùng khó tả.