Chương 30

Trình Cảnh Sinh vừa vác đùi bò về nhà, vừa nghĩ về chuyện của Dương Thanh.

Số tiền y có trong tay, lắt nhắt cộng lại được ba lạng, y định dùng số tiền này làm tiền lễ vật đính ước. Còn hai lạng kiếm được hôm nay, y sẽ dùng năm tiền để mời bà mối, số còn lại y sẽ cầm đi lên trấn mua ít rượu, thịt, vải vóc mang đến nhà họ Dương. Tuy không quá xa hoa nhưng ở nông thôn như vậy cũng coi như tươm tất rồi.

À, còn phải có nhạn nữa.

Ở quê họ, dù không câu nệ phải đầy đủ “tam thư lục lễ” khi cưới hỏi, nhưng y là người đọc sách, biết người xưa dùng nhạn làm lễ vật định tình nên nhạn là vật không thể thiếu trong sính lễ.

Dương Thanh đã ở trong thành bao nhiêu năm, chắc chắn những lễ nghi này cậu ấy đều biết. Hiện tại hai người còn chưa kết hôn mà Dương Thanh đã tính toán chu đáo cho y như vậy, Trình Cảnh Sinh càng nghĩ càng thấy không thể để cậu ấy phải chịu thiệt thòi được. Dù là kẻ quê, nhưng những gì người khác có, Dương Thanh cũng phải có.

May mắn thay, bây giờ đúng là mùa hồng nhạn bay về phương Bắc. Người dân vùng này có tục săn bắn vào mùa thu đông, và tài bắn cung của Trình Cảnh Sinh cũng không tồi nên việc lên núi bắn một con chắc không quá khó.

Y đang mải suy tính thì bước vào nhà, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Khương Tịch Mai cùng Dương Thanh đang đợi mình trong sân.

Hình như Liễu Trường Anh lại có tin vui, nên hôm nay y không ra đồng mà ở trong sân, tỉ mẩn vá vá may may quần áo cho lũ trẻ.

Quần áo của nhà họ Trình đã cũ nát, cứ đứa lớn mặc xong lại truyền cho đứa bé nên lúc nào nó cũng có những vết rách vá hoài không hết. Cứ thế, năm nào cũng vậy, Liễu Trường Anh phải cặm cụi với công việc này từ mùa đông cho đến tận mùa xuân.

Vì gia cảnh nghèo khó nên ít ai dám ghé thăm nhà họ Trình, sợ họ không có nổi chút hạt hướng dương hay chén trà mời khách, khiến đôi bên đều khó xử. Nhưng ở nhà một mình sao tránh khỏi nỗi cô quạnh. Hôm nay, khi Khương Tịch Mai và Dương Thanh ghé đến, Liễu Trường Anh mừng lắm, y vội vàng mang cả nắm đậu phộng cất dưới đáy hòm ra đãi. Ba người vừa nhâm nhi, vừa trò chuyện rôm rả trong lúc chờ Trình Cảnh Sinh về.

Thấy Trình Cảnh Sinh đã về, Khương Tịch Mai liền đứng dậy: "Cảnh Sinh này, thuốc của Dương Thanh nhà thẩm đã hết rồi, làm phiền cháu xem giúp nó lần nữa nhé."