Chương 27

***

Lúc Trình Cảnh Sinh chạy tới thôn Ngưu Câu thì Ngưu Tam Thúc đang nằm trên giường kêu ai u.

Trình Cảnh Sinh nghe thấy người vẫn có thể kêu to mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau vệt mồ hôi trên trán.

Ngưu tam thúc là một địa chủ nhỏ, trong nhà có hơn trăm mẫu đất. Dù thuê khá nhiều tá điền nhưng ông vẫn quen tự mình ra đồng.

Thời gian cày cấy mùa xuân rất quý, nếu gặp trời mưa thì không biết phải trì hoãn đến bao giờ. Vì vậy, tranh thủ mấy ngày nay trời nắng, nhà nhà đều phải gấp rút gieo trồng hoa màu, nhà Ngưu tam thúc cũng không ngoại lệ.

Thật khéo, hôm nay ông lại dắt con bê mới lần đầu xuống đồng. Con bê còn chưa quen việc, bị thúc ép vài lượt thì tức giận, tính bướng nổi lên liền húc thẳng Ngưu tam thúc ngã xuống tảng đá trên bờ ruộng, làm tay ông bị rạch một vết rất dài, chảy không ít máu.

Khi Trình Cảnh Sinh chạy tới, máu đã ngừng chảy, Ngưu tam thúc cũng tỉnh táo. Y bắt mạch cho ông rồi kết luận rằng người không nguy hiểm gì đến tính mạng, chẳng đến mức phải giành giật người với Diêm Vương.

Người dân quê chưa từng thấy nhiều máu như vậy, mà Ngưu tam thúc lại có chút nhát gan, nhất thời bị dọa cho ngất đi thôi. Giờ ông đã tỉnh lại thì không còn đáng ngại nữa.

Trình Cảnh Sinh xác nhận những chỗ khác không sao, liền giúp ông xử lý lại vết thương, đắp ít bạch dược rồi băng bó cẩn thận.

“Ta, ta... không mất mạng chứ?” Ngưu Tam Thúc thều thào, sợ đến mức râu cũng run lên.

Trình Cảnh Sinh bật cười: “Không sao đâu, tam thúc nhát gan quá đấy.”

Y nói thẳng thắn nhưng những người có mặt lại bật cười, không khí bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn.

“Ta đã bảo là không sao mà, chỉ có ông cứ làm mình làm mẩy, cả ngày la ầm ĩ lên.” Vợ Ngưu tam thúc không nhịn được mắng ông vài câu.

“Chỉ có bà hiểu!” Ngưu Tam Thúc mắng trêu một câu, rồi cũng bật cười, thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy cháu kê cho ta ít thuốc thang để uống đi.” Ông nói với Trình Cảnh Sinh.

Trình Cảnh Sinh không nghĩ đến việc lợi dụng cơ hội này để kiếm thêm tiền của Ngưu tam thúc, thẳng thắn nói: "Thuốc nào cũng có độc, không cần đâu. Sức khỏe tam thúc tốt, gần đây chỉ cần ăn thêm thịt đỏ để bổ máu, nấu cháo thêm chút táo đỏ, đậu đen là đủ rồi."

Người thôn quê tiền bạc đều có hạn mà dược liệu lại đắt đỏ, vì vậy Trình Cảnh Sinh đã quen với việc hạn chế kê đơn thuốc, thay vào đó là chỉ dẫn các phương pháp bồi bổ bằng thực phẩm. Vừa nãy, y nghĩ Ngưu tam thúc nhát gan là do thận khí không đủ, nên cũng đã nhắc đến đậu đen.