“Ca, ngươi đi bên trong đi.” Dương Huyền lại ra dáng tiểu nam tử hán, che Dương Thanh vào phía trong, đồng thời trừng mắt đáp trả Dương Thiên.
Ca nhi trời sinh đã yếu ớt hơn hán tử, lại vì có thể sinh con nên địa vị trong làng cũng chẳng khác nữ tử là bao. Dương Thanh Thanh tuy không cho là đúng, nhưng vẫn sẵn lòng nhận lấy tấm lòng của đứa em trai "từ trên trời rơi xuống" này, nên đi vào bên trong một chút.
Ban ngày ban mặt, Dương Thiên dù có căm ghét họ đến mấy cũng chẳng làm gì được, rẽ sang một cái đã mất hút.
“Phì!” Dương Huyền hướng về phía bóng dáng gã phỉ nhổ, nói: “Ca, sau này ngươi đừng để ý đến người nhà họ nữa, thấy thì cứ gọi ta, chúng ta không sợ bọn họ đâu.”
Dương Thanh Thanh cười nói được, cậu vốn dĩ cũng chẳng sợ người của nhị phòng, bọn họ có hợp lại cũng không phải đối thủ của cậu.
Về đến nhà, Khương Tịch Mai vội vàng ra nhận đồ, nói: “Ôi chao, nhiều thế này à? Mệt rồi phải không, mau đưa đây, ta đi nấu cơm.”
Dương Thanh Thanh cười nói: “Không sao đâu nương, con đi nấu cơm, nương nghỉ ngơi đi.”
“Ai u, Thanh nhi nhà ta giỏi giang quá, mấy năm nay đúng là có bản lĩnh rồi, giờ đến cơm nước cũng nấu ngon thế này.” Khương Tịch Mai cười nói, bà cũng phát hiện ra, mấy hôm nay chỉ cần Dương Thanh Thanh xuống bếp, đồ ăn làm ra đều ngon hơn bất cứ ai. Khương Tịch Mai vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, luôn miệng nói là ngay cả đi ăn tiệc cũng không được ăn ngon như thế.
“Thế thì còn gì bằng” Dương Thanh Thanh cũng cười, nói: “Thế này đã là gì đâu, ta còn biết nhiều món nữa kia. Sau này đợi nhà ta giàu có rồi, ta sẽ làm thịt nai, thịt hoẵng, hải sâm, bào ngư cho nương ăn.”
Khương Tịch Mai mừng rỡ. Bất kể mong ước này có thành hiện thực hay không, nhi tử có tấm lòng như vậy là bà đã vui rồi. Bà cười nói: “Thế thì tốt quá rồi, nằm mơ cũng chưa từng được ăn bao giờ.”
Trải qua mấy ngày chung sống, Dương Thanh Thanh dần cảm thấy lần xuyên không này của mình cũng không phải là vô nghĩa. Ít nhất thì người nhà đều rất tốt, mỗi ngày đều khiến lòng cậu cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái. Là một đầu bếp, điều vui sướиɠ nhất là nhìn thấy người khác ăn uống ngon lành. Mà người nhà họ Dương lại rất nhiệt tình ủng hộ, điều này khiến Dương Thanh Thanh tràn đầy động lực.
Cậu xách cá và rau rừng vào bếp.
Trời đã giữa trưa, làm bánh bao phải ủ bột nên chắc chắn không kịp rồi. Vì thế, Dương Thanh Thanh tìm một cái chậu, ngâm rau dún vào đó để không bị khô, để dành chiều ủ bột xong sẽ làm bánh. Bữa trưa thì cứ hầm cá trước, tiện thể dán vài cái bánh dẹt quanh thành nồi sắt, món rau là bồ công anh chần nước sôi trộn nộm.