Chương 24

Đến lúc kéo lưới, Dương Thanh Thanh vẫn đi cùng Dương Huyền. Dương Huyền kéo lưới lên bờ, gỡ bỏ rong rêu bên trong, rồi đổ hết cá nhỏ ra nền đất bùn. Nó vẫn không cho Dương Thanh Thanh đến gần bờ nước, bảo cậu cứ chọn cá trên bờ là được.

Cá con mùa xuân rất nhiều, loại quá nhỏ thì không cần ăn, Dương Thanh Thanh nhặt những con lớn hơn cho vào xô, số còn lại thì thả về suối, để chúng lớn thành cá to.

“Oa, có cá liễu căn lớn này!” Dương Thanh Thanh mừng rỡ tóm lấy mấy con cá nhỏ đang nhảy tanh tách.

Tuy nói là cá nhỏ, nhưng cũng dài hơn một gang tay, béo tròn. Cá mùa này ngủ đông trong nước lạnh cả một mùa, thịt cá tinh khiết và tươi ngon nhất. Dương Thanh Thanh ngày trước ở nhà hàng làm món cá sông, đều dùng loại to và béo hơn, nhưng cá này chỉ bé hơn thôi, hương vị vẫn ngon y chang.

Ngoài cá liễu căn lớn ra, còn có vài con cá nhỏ đầu béo, ngoài ra còn có một ít cá nhỏ khác. Có loại Dương Thanh Thanh biết, có loại cậu cũng chưa từng thấy bao giờ, nhưng không cần bận tâm, đến lúc đó cứ hầm chung vào mà ăn là được.Người cổ đại ít, hệ sinh thái tốt, chỉ một mẻ lưới này mà đã được hơn nửa xô, nặng trĩu tay.

Tuy nhiên, Dương Thanh Thanh nghĩ còn phải mang tặng nhà họ Trình, nên bảo Dương Huyền đi thả lưới thêm một mẻ nữa.

“Thế này đủ ăn rồi” Dương Huyền nói. Nhà nó chỉ có bốn người, không ăn được nhiều. Nếu mai muốn ăn nữa thì đến vớt, không cần phải tích trữ làm gì.

Nhưng Dương Thanh Thanh đáp: “Bảo đệ thả thêm một mẻ thì cứ thả đi, lắm lời thế.”

Dương Huyền hơi ngớ người ra, nhưng một lát sau chợt hiểu ý, cười nói: “Cảnh Sinh ca của ta phúc lớn thật đấy.”

Trước khi Dương Thanh Thanh kịp đạp cho một phát, nó vội vàng chạy ra bờ sông.

Cuối cùng, hai huynh đệ xách đầy một xô cá nhỏ và một giỏ rau rừng lớn đi về nhà.

Vừa bước vào đầu thôn, một người đi ngược chiều tới.

Người đó vừa nhìn thấy hai người họ, sắc mặt lập tức sầm xuống, ánh mắt đầy ác ý nhìn chằm chằm Dương Thanh Thanh.

“Là Dương Thiên.” Dương Huyền khẽ nói.

Dương Thiên là con trai trưởng của Dương Đại Kiện. Hồi nhỏ gã có đọc sách vài năm, nên thường mặc trường sam tự cho mình là người đọc sách, cũng chẳng chịu xuống đồng làm việc, nhưng đến một chức Đồng Sinh cũng không thi đậu, thực chất là một kẻ lười biếng vô công rồi nghề.

Giờ đây, nhị phòng và đại phòng đã xé rách mặt, Dương Thiên tự nhiên cũng có địch ý với họ.