Đến thế giới này chưa được mấy ngày, Dương Thanh Thanh đã tìm hiểu rõ ràng, dưới núi và trên núi gần thôn Dương Liễu có rất nhiều rau rừng, có thể hái từ mùa xuân đến mùa hè. Trước đây khi còn làm đầu bếp, cậu cũng thường làm vài món rau rừng đặc sắc, nhìn danh sách cung cấp hàng của nhà hàng là biết rau rừng vận chuyển từ núi về giá không hề rẻ, bây giờ thì tốt rồi, cậu có thể hái bất cứ lúc nào để ăn miễn phí.
Nghĩ đến đây, cậu cũng xách một chiếc giỏ đan bằng liễu, lỡ trên đường bắt cá mà thấy rau rừng thì có thể nhặt ngay.
Sườn dốc thoai thoải bên bờ sông đã tan băng, đất đen ẩm ướt dưới ánh mặt trời, dòng suối chảy róc rách qua những viên sỏi, chỉ còn vài mảng băng chưa tan ở ven bờ.
“Ơ, có rau dún này!” Dương Thanh Thanh cười, trong lớp bùn mềm trên mặt đất mọc đầy những loại rau nhỏ li ti trông như mộc nhĩ mini.
* Rau dún (Tiếng Trung: 地软儿; Hán Việt: địa nhuyễn nhi)

Dương Huyền mới mười lăm tuổi, nhưng đã ra dáng người lớn, vóc dáng cũng cao hơn Dương Thanh. Nó rất coi trọng trách nhiệm bảo vệ ca ca, lo lắng nói: “Ca, vậy ngươi đừng ra bờ nước nữa, cứ ở đây đào rau dún đi, để ta đi bắt cá cho.”
Chuyện ca ca rơi xuống mương, hiển nhiên cũng dọa nó vỡ mật.
Dương Thanh Thanh thoáng bật cười, rồi đồng ý ngay. Thế là, cậu đưa cái xô cho nó đi bắt cá, còn mình thì ngồi xổm xuống đất nhặt rau dún.
Rau dún còn gọi là địa bì thái, từng khóm nhỏ xíu, khi nhặt lên rất có tính đàn hồi, lúc ăn cũng hơi dai dai một chút. Món này xào trứng thì ngon tuyệt cú mèo, nhưng mà gà con trong nhà chưa đẻ trứng, nên hôm nay Dương Thanh Thanh định dùng chúng để làm bánh bao.
Đất ẩm đã ấm trở lại, ở những chỗ khuất nắng ven suối, rau dún mọc rất nhiều. Chẳng mấy chốc đã nhặt được cả nắm lớn. Dương Thanh Thanh nhặt hết một chỗ bỏ vào giỏ, rồi lại dịch sang chỗ khác, tiếp tục nhặt.
Còn Dương Huyền thì dùng gậy gỗ đập vỡ lớp băng mỏng không chắc chắn ở ven bờ, chỉ đứng trên phần băng cứng còn lại. Sau đó, nó đặt lưới xuống suối, dùng đá chặn hai đầu lại, rồi cứ thế chờ cá con chui vào lưới.
Trong lúc chờ đợi, nó cũng cùng Dương Thanh Thanh nhặt rau dún.
Ngoài rau dún ra, còn có lác đác vài cây bồ công anh và rau tề thái. Dương Thanh Thanh dùng xẻng nhỏ đào cả rễ từ trong bùn đen lên, rũ bỏ đất rồi cho vào giỏ, chẳng mấy chốc đã được một nắm khá lớn.