Chương 22

Trong lúc nói chuyện, hai người đã chạy đến gần. Tâm trạng của Dương Thanh Thanh chợt trở nên cực kỳ tốt, vội vàng hét lớn với y: "Cảnh Sinh ca, cố lên!"

Nhanh chóng hướng tới cuộc sống tốt đẹp đi thôi! Dương Thanh Thanh cười tươi như một bông hoa hướng dương.

Trình Cảnh Sinh bất ngờ nghe thấy một giọng nói trong trẻo gọi mình, ngẩng đầu lên, nhìn thấy đúng là Dương Thanh.

Chỉ thấy cậu tuy đang trèo trên cây nhưng dáng vẻ không hề thô kệch, ngược lại còn trông khỏe khoắn, hoạt bát và đáng yêu. Hoa mơ trắng muốt cùng lá cây xanh biếc càng làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của cậu. Nụ cười của cậu thật ngọt ngào, những bông hoa mơ lay động dưới ánh nắng, in bóng mờ ảo trong suốt lên người cậu...

Phốc xuy một tiếng, Trình Cảnh Sinh chỉ lo nhìn hắn, không để ý vấp chân, lại giẫm vào trong một đống phân trâu.

“Bụp” một tiếng, Trình Cảnh Sinh vì mải nhìn cậu mà không chú ý dưới chân, thế là giẫm thẳng vào một đống phân trâu lớn.

Hôm nay, y có phải là đang gặp xui xẻo với trâu không nhỉ?

Mặt y đỏ bừng, cũng chẳng kịp lau giày, đành tiếp tục chạy về phía trước, chỉ nghe phía sau Dương Thanh cứ cười hắn, giọng cười còn hay hơn cả tiếng suối trong núi...

Khương Tịch Mai thấy Dương Thanh cười như vậy, vội vàng đánh cậu xuống: "Đừng cười nữa! Nhìn con kìa, trèo trên cây mà còn la hét với hán tử như thế, để người ta nhìn thấy thì còn gì là mặt mũi!"

Bà lo lắng muốn chết, tuy rằng chuyện hôn sự của Dương Thanh và Trình gia chắc chắn tám chín phân mười rồi, nhưng bà không thể chịu nổi nếu trong thôn lại có thêm lời đàm tiếu về Dương Thanh nữa.

Rõ ràng chẳng có ai nhìn thấy, Dương Thanh Thanh không để ý lắm, cậu nhảy xuống cây, nói: "Nương, việc trên cây con làm gần xong rồi, con muốn đi bắt ít cá sông, hôm nay chúng ta hầm cá ăn nhé."

"Được, để Dương Huyền đi cùng con. Cứ ra khe suối nhỏ trước núi thôi, đừng đi vào chỗ nước sâu, ngàn vạn lần đừng để bị rơi xuống nữa đấy, nhé."

Chuyện kinh hoàng lần trước thực sự đã khiến bà sợ hãi không thôi, dòng suối trước sườn núi trong và nông, tuyệt đối không thể chết đuối được.

Dương Thanh Thanh đáp một tiếng, liền gọi đệ đệ đi cùng, quay vào nhà lấy lưới đánh cá và xô rồi đi về phía con suối.

Đột nhiên muốn đi bắt cá sông cũng không phải vì cậu thèm ăn. Dương Thanh Thanh thấy Trình Cảnh Sinh chạy xa như vậy để đi cấp cứu, nghĩ rằng y về nhất định sẽ mệt mỏi, muốn mang cho y chút đồ ăn ngon để bồi bổ, lần sau khi ra ngoài kiếm tiền mới có sức hơn.