Trình Cảnh Sinh liền “ừm” một tiếng, nuốt hết những cảm xúc khó tả trong lòng xuống.
Cả nhà đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc để ra ngoài làm việc, chợt nghe thấy tiếng người vội vã đập cửa ngoài sân.
Trình Cảnh Sinh vội vàng vén rèm cửa, hóa ra là Nhị Thuận Tử ở làng bên, mặt mày tái mét gọi hắn.
Nhị Thuận Tử lau mồ hôi, thở hổn hển không ra hơi nói: "Cảnh Sinh, ngươi mau đến đi, Ngưu tam thúc ở thôn Ngưu Câu bị trâu húc hôn mê rồi, họ tìm ngươi đi cứu mạng đấy!"
"Thôn Ngưu Câu không phải cách sư phụ ta càng gần sao?" Trình Cảnh Sinh lấy làm lạ.
Nhị Thuận Tử nói: "Ai nha, mọi người bây giờ không phải đều nói ngươi có thể cải tử hồi sinh sao, truyền đến thần, cho nên người ta liền chỉ định muốn cho ngươi xem, ngươi mau đi đi!
Nhị Thuận Tử nói: "Ai da, bây giờ mọi người không phải đều nói ngươi có thể cải tử hoàn sinh sao, truyền khắp nơi rồi, cho nên họ cứ nhất định đòi ngươi xem. Ngươi đi nhanh đi! Muộn nữa là không kịp đâu! Chuyện này xem ngươi với Diêm Vương gia ai chạy nhanh hơn đấy!"
Trình Cảnh Sinh không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng quay vào phòng đeo hòm thuốc lên lưng, đuổi theo Nhị Thuận Tử chạy như bay về thôn Ngưu Câu.
***
Dương Thanh Thanh đang tỉa hoa mơ trong vườn nhà mình.
Mặc dù ruộng đất nhà cậu bị Dương Đại Kiện không biết xấu hổ chiếm mất, nhưng may mắn thay vẫn còn một vườn cây ăn quả và một ao nước, lại nuôi thêm gà vịt, iền bán trái cây, ếch nhái, trứng gà vịt quanh năm cũng tạm đủ cho cả nhà ăn uống. Hiện tại tuy không còn tiền trợ cấp hàng tháng của Dương Thanh, nhưng cũng sẽ không quá túng thiếu.
Vì thế mấy ngày nay, Dương Thanh Thanh luôn học cách chăm sóc gà vịt, chăm sóc cây ăn quả và ếch nhái trong ao.
Dương Thanh Thanh buộc một chiếc khăn nhỏ trên đầu, hóa trang thành một nông dân tí hon, rồi trèo thang lên cây ăn quả. Cậu tìm những cành có hoa quá dày, hái bớt những bông hoa thừa đi, như vậy chất dinh dưỡng của cây mới không bị hoa đó hấp thu hết, những bông hoa còn lại mới có thể thuận lợi kết thành những quả mơ vàng óng, ngọt lịm.
Dương Thanh Thanh làm việc cần cù và nhanh nhẹn. Nếu không thì năm xưa, ông nội cậu đã không chọn cậu để truyền lại bí quyết làm món thịt heo chiên giòn sốt chua ngọt* chính gốc trăm năm. Làm đầu bếp rất vất vả, trong những người trẻ, ít có ai chịu khó như cậu.
* Thịt heo chiên giòn sốt chua ngọt (锅包肉):

Cũng chính vì có sức lực dồi dào đó, Dương Thanh Thanh tin rằng mình sẽ không bao giờ sống quá tệ ở bất kỳ thời đại nào.
Cậu giống như một cơn lốc nhỏ, nơi nào cậu đến cũng như gió cuốn mây tan. Một cái cây chỉ trong chốc lát đã được tỉa xong, khiến Khương Tịch Mai khen không ngớt lời.
Cậu đang bận rộn làm việc hăng say trên cây cao thì từ xa thấy Trình Cảnh Sinh và một người đàn ông lạ mặt đang chạy vội vã về phía này.
Dương Thanh Thanh vội vàng đưa tay che mắt nhìn xa, vừa thấy Trình Cảnh Sinh đeo hòm thuốc thì liền bật cười. Có lẽ là người tìm y đi cấp cứu, xem ra chiến lược quảng bá mà cậu thiết kế cho Trình Cảnh Sinh đã có hiệu quả nhanh chóng rồi.