Mặc dù vậy, nhưng Trình Cảnh Sinh cũng không có ý định làm Dương Thanh chịu thiệt thòi. Mấy ngày nay y toàn nghĩ cách kiếm tiền, đợi sau khi cày cấy vụ xuân xong xuôi thì sẽ đi theo sư phụ lên núi hái dược liệu. Dược liệu ở vùng núi sâu rất nhiều, có nhân sâm, có nhung hươu, từng cọng cây, ngọn cỏ nào cũng là thứ có thể bán ra tiền. Hái về vừa có thể dùng bốc thuốc cho người bệnh, thừa nhiều thì có thể bán cho tiệm thuốc ở trong thành. Tuy rằng núi sâu có thú dữ, có thể vất vả hơn, nguy hiểm hơn, nhưng nhất định sẽ kiếm được tiền.
Thế là y nói: "Đại ca, Trường Anh ca, ta gom góp được ba lạng, đủ tiền tiểu lễ và tiền mời ba mối, còn lại, ta sẽ tự mình dành dụm, không cần hai người phải chi. Hai người đồng ý thì giúp ta thu xếp là được."
Nhà họ Trình không còn cha nương, chuyện cưới hỏi của Trình Cảnh Sinh chỉ có thể do hai người bọn họ thu xếp được.
Trình Nhuận Sinh im lặng trong chốc lát, hắn không phải không muốn nhị đệ mình sớm yên bề gia thất, nhưng Trình Cảnh Sinh lập gia thì trong nhà lại có thêm miệng ăn. Hắn cuối cùng vẫn sợ làm Liễu Trường Anh phải chịu thiệt thòi.
Năm đó Liễu Trường Anh bất chấp sự phản đối của cha nương để đi theo hắn, nếu không phải như vậy thì đến bây giờ hắn vẫn còn độc thân. Nhưng, hắn không thể để Liễu Trường Anh có cuộc sống tốt thì thôi, chứ không thể để hắn phải chịu đói được.
Cho nên, nhất thời hắn không thể quyết định được.
Trình Cảnh Sinh biết tại sao ca ca mình do dự, y không trách hắn. Những năm trước đây gia đình khó khăn như vậy, nhưng vì muốn Trình Cảnh Sinh có một nghề mưu sinh, không phải làm nông dân chân đất cả đời, sống dựa vào trời, Trình Nhuận Sinh vẫn cắn răng chu cấp cho y học y. Làm huynh trưởng, hắn đã gánh vác quá nhiều rồi.
Trình Cảnh Sinh vốn cũng không nghĩ đến chuyện kết hôn sớm như vậy, y nghĩ rằng sẽ giúp đỡ gia đình thêm vài năm rồi mới tính, nhưng dù sao đây cũng là không trâu bắt chó đi cày, nam tử hán đại trượng phu không thể không giữ lời, y đành cắn răng đồng ý.
Cuối cùng, ngược lại là Liễu Trường Anh mở lời trước, cười nói: "Đồng ý, sao lại không đồng ý chứ, lão nhị, ngươi cũng đến tuổi rồi, đây là chuyện vui, hai ngày nữa ta sẽ cùng Nhuận Sinh đi đến Dương gia để cầu hôn, nhé."
Trình Nhuận Sinh nghe Liễu Trường Anh nói vậy, cũng thở dài một hơi, nhéo nhéo tay phu lang của mình: "Được! Vậy cứ thế đi. Dù sao cũng chỉ là chuyện tiền nong thôi, người sống còn có thể bị nướ© ŧıểυ làm cho dìm chết sao? Chúng ta nhất định sẽ có cách kiếm tiền."