Hắn lại vội vàng kéo tứ đệ lại, xoa xoa cánh tay đầy thịt như củ sen của nó: "Đệ cũng không được, béo quá, đến lúc người ta mổ lợn không cẩn thận lại mổ luôn đệ."
Cũng không biết trong điều kiện Trình gia như vậy mà nó ăn thế nào lại béo thế.
Thế là ngũ đệ xưng phong nhận việc: "Đại ca, ta được! Ta không béo cũng không gầy."
"Được" Trình Nhuận Sinh tán thành, rồi nói: "Vậy đi gánh hát, hay xuống hầm than đen, đệ chọn một đi."
Ngũ đệ nói: "Ca, ta muốn làm con rể ở rể được không?"
Trình Nhuận Sinh: ”Ở rể phải đẹp trai tuấn tú chứ, ít nhất cũng phải như nhị ca của đệ, đệ thấy mình có đẹp trai bằng đệ ấy không?"
Ngũ đệ rất tự tin: "Có! Ta thấy ta lớn lên chắc chắn đẹp trai hơn ca ấy nhiều!"
Trình Nhuận Sinh cảm thấy nó có hơi tự đánh giá quá cao bản thân rồi, lắc đầu: "Khó nói."
Trình Cảnh Sinh ở trong hậu sinh mười dặm tám xã này coi như tuấn tú, bộ dạng giống như tiểu sinh trên sân khấu kịch, ngoại trừ là một người câm ra, không thể chọn.
Trình Cảnh Sinh trong số hậu sinh mười vùng tám dặm quanh thôn này được coi là tuấn tú, trông giống hệt tiểu sinh trên sân khấu kịch, ngoại trừ là một người câm ra thì không có gì để chê.
Ngũ đệ nghe vậy không phục.
Trình Cảnh Sinh không chịu nổi nữa, đỡ trán: "Không phải... Đây là đang làm gì vậy?"
Trình Nhuận Sinh liền nói: "Đệ không muốn cưới Dương Thanh sao? Ta nghĩ nhà mình nhiều hài tử thế này ít nhất cũng phải bán một đứa chứ, không thì lấy đâu ra tiền sính lễ?”
Trình Cảnh Sinh đối với lời bóng gió của hắn có chút không nói nên lời, còn ngũ đệ rất có tinh thần hy sinh mà nói: "Nhị ca, huynh yên tâm, ta nghĩ ta ít nhất cũng bán được hai mươi lạng đó, nhất định sẽ giúp huynh cưới được nhị tẩu về!"
"Thôi đi." Trình Cảnh Sinh kéo phắt nó về chỗ ngồi. Y biết Trình Nhuận Sinh không thực sự muốn bán đệ đệ, chỉ là gián tiếp nói cho y biết độ khó của việc cưới tức phụ vào lúc này, tiện thể bày tỏ sự lo lắng của mình.
Vì thế y vội vàng nói: "Ca, ngươi yên tâm, Khương thẩm nói rồi, nể mặt ta cứu Dương Thanh, không cần nhiều sính lễ đâu."
"Trời ạ!" Trình Nhuận Sinh còn chưa nghe nói nhà nào cưới tức phụ mà không cần nhiều tiền sính lễ bao giờ, liền trợn tròn mắt: "Sao chuyện tốt gì cũng đến lượt tiểu tử đệ thế, sao ta không có cái số đấy?"
Liễu Trường Anh nãy giờ không nói gì, lúc này nhéo cánh tay hắn một cái, khiến hắn "Ai u" một tiếng.