Chương 18: Thần y ra đời

Chẳng qua, cũng chính vì cưới Liễu Trường Anh, mấy năm nay nhà họ Trình không tránh khỏi có thêm mấy miệng ăn, Trình Nhuận Sinh lo lắng đến mức như già đi mấy tuổi, hai mươi lăm tuổi mà trông như ba mươi lăm.

Trình Cảnh Sinh mới ăn lưng bụng, nhưng trên bàn rõ ràng chỉ còn lại nửa cái bánh bột ngô, thế là y liền đặt bát xuống, nghĩ nghĩ, rồi mở miệng nói: "Ca, đệ muốn cưới Dương Thanh."

Hai ngày nay bận rộn việc đồng áng, vừa làm đất khô, vừa ươm giống cho ruộng nước, bận tối mặt tối mũi, hai huynh đệ đều không ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được mấy câu. Trình Cảnh Sinh nghĩ không thể kéo dài nữa, dù sao cũng phải cho nhà họ Dương một câu trả lời chính xác, thế là hắn chọn lúc này để bàn bạc.

Kết quả Trình Nhuận Sinh vừa nghe xong, sợ đến mức ngã khỏi ghế.

Đệ đệ này này của hắn giống như một cái hồ lô bị cưa miệng, ít khi nói chuyện, nhưng một khi đã nói, thì sẽ khiến người ta ngã dập mông.

Liễu Trường Anh vội vàng đỡ hắn dậy, Trình Nhuận Sinh xoa xoa xương cụt, nhíu mày hỏi: "Đệ nói muốn làm gì?"

Trình Cảnh Sinh thở dài, đành phải lặp lại một lần: “Đệ nói muốn cưới Dương Thanh."

Trình Nhuận Sinh lúc này coi như nghe hiểu, trầm mặc một lát, liền to tay chào: "Được, chúng ta mang theo người, đều tới đây!"

Trình Nhuận Sinh lần này coi như đã nghe rõ, im lặng một lát, rồi khoát tay lớn tiếng: "Được, hán tử trong nhà mình đều lại đây!"

Hắn vừa nói thế, mấy tiểu nam hài liền đặt bát đũa xuống đứng dậy, tự động xếp thành một hàng.

"Làm gì vậy?" Trình Cảnh Sinh không hiểu hỏi, cũng không biết mình có cần phải xếp vào hàng không.

"Đệ đừng làm ồn, đợi ta sắp xếp xong đã." Trình Nhuận Sinh nói.

Nói về vùng đất thôn Dương Liễu này, đất đen màu mỡ thì khỏi nói, gà rừng cá lớn trên núi cũng chỉ cần với tay là có. Bởi vậy, những gia đình nghèo đến mức như nhà họ Trình thì cực kỳ hiếm. Nói chung, nhà mà không có gì ăn, thì không phải vì người lười biếng đến mức tê liệt, thì cũng là vì con cái quá nhiều, sức lao động lại quá ít không nuôi nổi.

Trình gia thuộc loại tình huống thứ hai.

Trình Nhuận Sinh chỉ tính riêng những đệ đệ chưa đến tuổi trưởng thành đã có ba người, bản thân hắn lại có hai nhi tử và hai muội muội. Trong đám hài tử này, lớn nhất mới mười bốn, bé nhất mới ba tuổi.

"Đệ không được, vừa thấp vừa gầy, ruồi bọ đánh rắm cũng có thể thổi bay đệ mất tăm, không bán được giá." Trình Nhuận Sinh kéo tam đệ qua, bình phẩm một lượt.