Cậu vừa nặn bánh vừa nghĩ, tuy nói hôn nhân sắp đặt là hủ tục phong kiến, nhưng dù sao Trình Cảnh Sinh cũng đẹp trai như vậy… tuy nói hôn nhân mù quáng đối với người hiện đại như cậu nghe có vẻ rất viễn tưởng, nhưng dù sao Trình Cảnh Sinh cũng đẹp trai như vậy… tuy nói nhà họ Trình bây giờ nghèo rớt mồng tơi, nhưng dù sao Trình Cảnh Sinh cũng đẹp trai như vậy…
Tối hôm qua tình hình hỗn loạn như vậy, nhưng vẻ đẹp của vị lang trung trẻ tuổi ấy vẫn để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng Dương Thanh Thanh.
Tóm lại, Dương Thanh Thanh cảm thấy mình xuyên không một chuyến này, những thứ khác không nói, có được một mỹ nam ngây thơ hai mươi tuổi cũng không thiệt thòi gì.
Hơn nữa, nam nam kết hợp làm việc không mệt, hai người hợp tác chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Trong lòng vẫn nghĩ chuyện tiền bạc, cậu liền nói: “Nương, con đồng ý thì đồng ý, nhưng nhà huynh ấy cứ nghèo mãi thế này thì không được.”
Cũng không phải cậu thấy tiền mắt sáng, chủ yếu là cậu cảm thấy người phải có áp lực mới có thể có động lực, người này nếu không thêm chút áp lực cho y thì y sẽ không biết tiềm năng của mình lớn đến đâu.
Khương Tịch Mai lại vừa nghe liền nhíu mày: "Vậy có thể thế nào? Nhà y một đám đệ đệ, muội muội còn cần phải nuôi, lấy đâu ra tiền?"
“Việc đó có gì khó, con chính là thần tài của huynh ấy mà.” Dương Thanh Thanh ung dung gắp một đũa củ cải muối chua bỏ vào miệng, nói: “Huynh ấy bây giờ muốn kiếm tiền còn không dễ sao.”
"Nào có chuyện dễ dàng như vậy." Khương Tịch Mai nói: "Làm lang trung cần kinh nghiệm, người ta đều nói gừng càng già càng cay, Cảnh Sinh bây giờ mới xuất sư, người ta thà đi thêm vài dặm đến thôn Bắc Cố tìm sư phụ của y, còn hơn là tìm y, cho nên bình thường cũng chỉ có người trong thôn mình bị đau đầu sổ mũi bệnh nhẹ gì đó mới nhờ y xem cho, thì kiếm được mấy đồng chứ?”
Dương Thanh Thanh vừa uống một ngụm cháo ngô lớn, vội vàng nuốt xuống rồi nói: “Đã bảo là mọi người không biết tính toán mà, đó là trước đây, bây giờ khác rồi. Hôm qua y cứu con, đó gọi là gì, là cải tử hoàn sinh! Bất kể tuổi tác lớn nhỏ, người thường ai mà có bản lĩnh đó chứ?”
Tuy Dương Thanh Thanh cũng biết nguyên chủ hơn phân nửa là đã chết thật rồi, có thể sống lại phần lớn là do cậu xuyên không tới, nhưng ai bảo Trình Cảnh Sinh lại gặp đúng dịp này chứ? May mắn vốn là một phần của thực lực.