Chương 15

Trời tối rồi.

Sau khi Trình Cảnh Sinh đi, Dương Thanh Thanh và Khương Tịch Mai, cùng với hai đệ đệ, muội muội quây quần bên chiếc bàn đặt trên giường sưởi ăn cơm.

Buổi sáng cậu ăn cháo ngô xay thô với bánh đậu nếp do Khương Tịch Mai làm, đến chạng vạng tối, Trình Cảnh Sinh đột nhiên tới, Khương Tịch Mai liền đẩy cậu vào trong phòng bếp không cho ra ngoài.

Người này, lại còn bày đặt nam nam thụ thụ bất thân nữa chứ, Dương Thanh Thanh vừa oán thầm, vừa thấy không có việc gì làm, bèn nhóm bếp trong nhà bếp, chuẩn bị làm một nồi bánh rau dại.

Bếp lớn cậu vốn không biết dùng, nhưng buổi sáng nhìn Khương Tịch Mai đốt lửa thì học được một chút, làm theo y hệt thử thì lại nhóm được lửa.

Trong phòng bếp có một chậu cây tề thái mùa xuân mới hái, Dương Thanh Thanh nhìn là thích ngay, rửa sạch rồi chần qua nước sôi, thái nhỏ rồi cho gia vị vào, Dương Thanh Thanh thấy trên bệ bếp có một hũ mỡ lợn nhỏ, liền múc một muỗng, hơ nóng trên lửa, kêu "xèo" một tiếng rồi rưới vào rau tề thái.

Mỡ động vật trộn rau dại, thơm không biết để đâu cho hết, cậu không nhịn được, trực tiếp dùng muỗng xúc ăn mấy miếng.

Dương Thanh Thanh dùng bột ngô trụng nước sôi làm vỏ bánh, cậu lại băm nhân dưa chua, gói bánh thành hai loại nhân, rồi cho vào nồi gang rán đến khi hai mặt vàng giòn.

Chỉ là lửa bếp lớn hơi khó điều chỉnh khiến Dương Thanh Thanh hơi luống cuống tay chân, nếu không, với tay nghề của cậu có thể phát huy hoàn mỹ.

Trước khi Trình Cảnh Sinh đi, cậu còn bảo Khương Tịch Mai bưng lên cho y một đĩa lớn mang về.

Tiếc là không có miếng thịt mỡ hay tóp mỡ nào, nếu có cho vào nhân, chó nhà hàng xóm cũng phải thèm đến mức cào tường.

Haizz, dù sao cũng là thời xưa, đồ ăn thức uống đều quý giá.

Dương Thanh Thanh nghĩ, dù sao đi nữa, vẫn phải tìm cách kiếm tiền, không có tiền, tài nấu nướng gì cậu cũng không thể hiện được, đừng nói đến món thịt ba chỉ chiên giòn, ngay cả một nồi dầu để rán thịt cậu cũng không dùng nổi.

Vì thế, trước mắt, cậu vừa ăn, vừa từ từ tính toán làm sao để kiếm tiền, nhưng, trong kế hoạch của cậu bây giờ còn có thêm Trình Cảnh Sinh.

"Chuyện nương nói với con, con có nguyện ý không?" Khương Tịch Mai lải nhải kể cho cậu nghe chuyện của Trình Cảnh Sinh, rồi liền thấp giọng hỏi cậu.

Dương Thanh Thanh bưng bánh rau dại ăn miệng đầy dầu mỡ, gật đầu: “Nguyện ý ạ, sao lại không nguyện ý.”

Lúc cậu nặn bánh trong bếp đã nghe thấy Trình Cảnh Sinh và Khương Tịch Mai nói chuyện rồi.